Những cư sĩ đầu tiên


cu si dau tien

Có một buổi sáng kia,  ánh sáng bình minh đầu  tiên vừa  mới trải dài  trên mặt đất, đức  Phật đã  một  mình đi  tản bộ trên bờ sông.  Bỗng nhiên từ  xa,  có một  thanh niên chạy  đến  với dáng vẻ điên  cuồng,  miệng không ngớt la thất thanh:


– Khổ quá!  Tôi khổ quá!

Người  thanh niên chạy  đến  gần  chỗ đức Phật đang đứng,  đức Phật dùng ánh mắt từ  bi nhìn anh ta, anh ta cũng  ngờ ngợ nhìn lại  đức  Phật. Tướng  hảo  trang nghiêm của đức Phật lập tức thâu nhiếp được tâm điên cuồng  của  anh ta, nên  anh ta quỳ  xuống  trước  mặt Ngài:

– Ngài  có phải là vị mà  người  ta thường gọi là đức Phật đại  từ  đại  bi không? Xin Ngài  từ  bi cứu  con với! Con tên  là Gia Xá ở thành Ca Thi, con đang sống trong một tình trạng khổ sở và bất  an. Hằng ngày, từ khi mặt trời  vừa  mới  mọc con đã  bị những chuyện thanh sắc tài lợi quấy nhiễu không ngừng. Hoàng hôn  vừa  phủ xuống  và ánh đèn  vừa  thắp lên,  thì  các cô gái đẹp  tập họp lại múa hát trong những buổi yến tiệc huy  hoàng.

Ban  đầu  con cũng  đã từng một  thời  đắm  say  mê mẩn, nhưng ngày  qua  ngày, con thật tình không tìm  được chút lạc  thú nào  trong đó nữa. Hôm  qua  khi  tiệc  vừa tan, con kéo lết  cái thân mệt  mỏi kiệt  quệ  này  về nhà ngủ.  Trong cơn hôn trầm mông  lung  ấy, con bị một cơn ác mộng khủng khiếp đánh thức  và không ngủ lại được nữa. Con  bèn  ngồi  dậy  bước xuống  giường  và  ra khỏi phòng ngủ,  thì  thấy cô đào hát tình nhân của con đang bỡn  cợt với một  anh kép  hát.

Lúc  ấy  con  không dằn được,  lửa  giận  hừng hực  bừng  cháy  trong lồng  ngực, thần kinh con đâm  ra hỗn  loạn,  do đó con phát điên lên, nửa  đêm bỏ nhà đi. Suốt  quãng đường con như  một người mù, chạy một cách điên cuồng, dường như  có một sức mạnh nào  đó thúc đẩy  con. Trong ánh bình minh con  chạy  đến  ven  bờ sông  Phược  La  Ca  này  và  thấy hình như  Ngài  chính là người được xưng tán là bậc Đại Giác,  là Phật. Xin Ngài  cứu vớt con, tâm con đang hết sức phiền não.

Đức Phật từ bi đưa  tay  vỗ về Gia Xá:

– Thiện nam tử! Ta chính là Phật mà  ngươi  nói đó. Ngươi  không còn gì để  phiền não  bất  an  nữa, gặp  ta rồi  thì  sẽ  được  an  ổn  tự  tại.  Bây  giờ ngươi  hãy  tĩnh tâm lại suy nghĩ. Thế gian  có buổi tiệc nào kéo dài mãi mà  không tàn chăng? Người  ta có thể  nào  thân mật ở chung với nhau hoài?  Ngươi  không nên  buồn  sầu, thế  giới này  căn  bổn chỉ là hư ngụy. Trên thế  giới này tất cả đều  là  vô thường, ngay  thân thể  của  ta mà  ta còn không thể  nương  tựa  vào được, thì  làm  sao  mà  ta muốn có một  người  khác thuộc về ta?  Cơ hội  được độ của ngươi đã đến,  ngươi nên  xả bỏ hết  mọi thứ  đi!

Gia  Xá nghe được pháp âm  của  đức Phật, lửa  oán giận  trong lòng như  được nước cam  lồ tưới  nhuần. Gã nhìn lên tướng  hảo hiền từ của đức Phật, cảm động rơi nước  mắt, vội quỳ  xuống  đất  thống thiết cầu  xin  đức Phật cho phép mình xuất gia.

Đức Phật lại dùng ánh mắt từ bi lân  mẫn chiếu tới Gia Xá mà nói rằng:

– Gia  Xá, bây  giờ ngươi  nên  lập  tức trở  về nhà, cha mẹ  ngươi  hiện đang sốt  ruột lo  lắng   cho  ngươi  đó. Không  phải cứ hễ  bỏ gia  đình thì  gọi là  xuất gia,  vì tuy  trên thân khoác áo xuất gia nhưng tâm vẫn  nhiễm dục tình thế  gian. Một người  có thể  ở trong chốn  rừng sâu  núi  thẳm nhưng vẫn  thường nhớ  nghĩ  đến  những chuyện danh lợi, người  ấy  không thể  gọi là  xuất gia được.  Còn  một  người  khác thân đeo  chuỗi  ngọc  quý đẹp,  sống  trong thế  tục,  nhưng tâm thì  quang minh thanh tịnh, hàng phục  được kẻ thù phiền não,  đối với người khác không phân biệt  kẻ oán người thân, và còn biết  lấy chân lý mà giáo hóa họ thì  đó gọi là người xuất gia chân chính. Vậy ngươi  muốn làm  hạng người  xuất gia nào?

– Thế  Tôn,  Ngài  khai thị  ý nghĩa của  việc xuất gia khiến con  đã  hiểu rõ  ràng và  có thể  tiếp  nhận được. Con thỉnh cầu  Thế  Tôn từ bi cho con xuất gia  theo  lối đoạn  lìa phiền não, làm  một kẻ đi gieo rắc chân lý, làm đệ tử của Ngài, của đức Phật cao cả.

Đức Phật bèn chấp  thuận lời thỉnh cầu  của  Gia Xá. Và từ  đó chúng đệ  tử  của  Phật ngày  một  thêm đông đảo.

Phụ thân của Gia Xá là trưởng lão Câu  Lê Ca, sáng sớm hôm sau  thức  dậy nghe gia nhân thưa lại nửa  đêm Gia Xá vô cớ bỏ nhà ra đi, không biết  đâu  mà tìm.  Ông nghe xong  kinh hoàng, lập  tức  ra lệnh cho  gia  nhân chia  nhau đi  bốn  phương tám hướng   mà  tìm  kiếm, chính ông cũng  tự mình lên  đường  đi dò hỏi khắp nơi, nhờ  thế  mà  ông  lần  mò ra tới  bờ sông  Phược  La  Ca. Trưởng lão Câu  Lê Ca băng qua  sông và đi đến chỗ đức Phật. Đức  Phật bảo  Gia  Xá lánh mặt, rồi  tự  thân ra tiếp  trưởng lão Câu  Lê Ca. Trưởng lão nói:

– Ông  có phải là  một  vị sa-môn không? Tôi  chưa từng thấy một  vị sa-môn nào  tướng  hảo  uy nghi  như ông.  Ông  có thấy thằng con trai của  tôi tên  là Gia  Xá không?

– Xin mời ông ngồi xuống. Chắc  chắn là chúng ta sẽ tìm  ra được con trai của ông.

– Thật thế  sao? Tôi thấy ông là một  người  cao quý, chắc chắn là không nói dối!

Trưởng lão Câu  Lê Ca  bèn  ngồi  xuống  đối diện  với đức  Phật. Đức  Phật bèn  nói  rõ  cho  ông  nghe những chân lý như:  con người  cần  những lợi lạc của  công đức bố thí,  trì giới như  thế  nào, rồi lại nói đến những phiền não  đau  khổ  mà  loài  người  thường phải chịu,  và  phú quý  như  bọt  bèo  trên mặt nước,  không thể  dựa  nhờ được.  Trưởng lão  Câu  Lê  Ca  nghe đức  Phật khai thị như  thế,  vô cùng  cảm  động.  Đến  khi  biết  được  Ngài chính là thái tử Tất  Đạt  Đa của nước Ca Tỳ La Vệ đã xuất gia thành đạo, vừa cảm kích  vừa phấn chấn tinh thần, ông bất  giác quỳ xuống  trước đức Phật mà đảnh lễ. Lúc ấy đức Phật mới gọi Gia Xá ra gặp mặt cha.

Thật ra trưởng lão vốn nghi  rằng Gia  Xá đã  tự  sát rồi,  nay  thấy con mình vẫn  còn sống  mạnh khoẻ  như thường lại  còn quy  y với đức  Phật nữa, ông  mừng rỡ không bút  nào  tả xiết,  và  rất tán thành việc  Gia  Xá xuất gia.  Chính ông cũng  xin  quy  y, làm  một  vị đệ tử tại gia của Ngài. Đó là vị đệ tử ưu-bà-tắc đầu  tiên của đức Phật.

Câu Lê Ca lại khẩn khoản xin cầu đức Phật đến nhà mình hôm sau  để được cúng dường.  Hôm sau, đức Phật đưa  sáu  người  đệ  tử  đến  thọ  cúng  xong,  mẹ  của  Gia Xá cũng  xin quy y dưới tòa  Như  Lai,  làm  người  tín  nữ tại gia,  sống  một  đời sống  gia  đình thấm nhuần Phật pháp. Đó là vị đệ tử ưu-bà-di thứ  nhất của đức Phật.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s