Kho tàng là rắn độc


kho tang

Có một hôm,  tôn giả A Nan đi cùng  với đức Phật ra ngoài  thành hành hóa.  Đến  một chỗ nọ, đức Phật thình lình  ngừng bước, quay đầu  lại hỏi tôn giả A Nan:


– A Nan!  Ngay  nơi đây  có rất nhiều, rất nhiều rắn độc đang ẩn núp  trong lòng đất, ông có thấy không?

Tôn giả A Nan đã chứng được thiên nhãn thông nên nhìn thấy rất rõ ràng, ngài  trả lời:

– Thưa vâng, bạch  Thế Tôn! Đệ tử đã nhìn thấy. Nói xong, hai  người khoan thai tiếp  tục bước đi.

Khi  đức Phật và A Nan đi ngang qua  chỗ ấy thì  có một  người  làm  công cũng  vừa  đến  sau  lưng  hai  người. Người  này  nghe lời đối thoại giữa  đức Phật và A Nan bèn lấy làm  lạ, tự nghĩ:

– Không  lẽ mắt của  hai  vị sa-môn này  lợi hại  đến thế  sao,  đến  nỗi nhìn thấy tất cả những gì được chôn giấu  dưới mặt đất?  Để ta đào đất  lên  xem  thử  dưới ấy có nhiều rắn độc như  họ nói không. Nếu  thật sự có rắn độc cũng  chẳng hề gì, dù sao đi nữa  chúng cũng  không hại  ta nổi.

Nghĩ  thế  xong,  ông bèn  đi lấy  cuốc tới đào  đất  chỗ ấy. Khi ông đào xuống được khoảng 3 thước, bỗng nhiên nhìn thấy từ  phía dưới có ánh sáng chói lọi chiếu lên. Thì ra chôn  giấu  dưới lòng đất  không phải rắn độc mà là rất nhiều vàng  bạc châu báu!

Người  làm  công  này  mừng quá, nói  không ra lời, nghĩ  rằng:

– Đây là vận  may  của ta, ta nên  đem  hết  về nhà.

Rồi ông  ta vội vàng  lén  lút  mang hết  kho  tàng về nhà mình. Từ  một  người  làm  công  nghèo  rách mồng tơi, chỉ một bước ông đã biến  thành một tay  triệu phú.

Tuy  ông có rất nhiều tiền, sống  một  cuộc sống  hết sức  sung sướng  thoải mái,  nhưng ông  có một  người hàng xóm ở sát bên  tường  rất ganh ghét ông. Ngay  từ trước  hai  bên  đã không ưa nhau, nay  người  hàng xóm thấy ông này bỗng nhiên trở nên giàu  có nên  trong lòng lúc nào cũng  ngờ vực và ganh tị, bèn tìm  cách  điều  tra xem tiền của ấy từ đâu  ra.

Không  lâu  sau, nghe được một  đứa  bé kể  lại  rằng tiền của này  do ông nọ đào được kho tàng mà có, thế  là người hàng xóm vội đi báo cáo cho nhà vua  biết.

Theo  luật pháp đương  thời  của  nước  ấy,  bất  kỳ  ai đào  được kho  tàng cũng  đều  phải trình tâu lên  triều đình, và kho tàng ấy phải được sung vào ngân khố của quốc gia. Thế nhưng người làm  công nói trên lại không tuân hành luật pháp, nên  khi việc này đến tai nhà vua, nhà vua  nổi trận lôi đình ra lệnh bắt  ngay  người ấy về tra tấn hạch hỏi,  bắt  phải khai chỗ đã  đào  được kho tàng, nghĩ  rằng biết  đâu  chỗ ấy còn sót lại bảo vật  nào chăng?

Sự thật thì  kho tàng đã được đào sạch  cả rồi, nhưng nhà vua  không chịu  tin,  vẫn  cho  tra khảo đánh đập người làm  công nọ cho bầm  thịt nát xương,  rồi còn cho mật thám vào  ngục  tối  ở chung với ông,  dò xét  xem ông có giấu  giếm  điều  chi không. Ông đem  hết  sự thật ra kể  cho  mật thám nghe, nhưng trước  khi  nói,  ông thành kính chắp  tay  ngước nhìn lên  trời,  sa nước mắt mà rằng:

– Lời của  đức  Phật quả  thật là  không bao  giờ sai quấy. Lúc  Ngài  đi ngang chỗ chôn  kho  tàng, Ngài  đã nói  với tôn  giả  A Nan rằng đất  này  độc hiểm  nên  có rất nhiều rắn độc ẩn  núp  ở phía dưới.  Tôi ngu  si nên nghe thế  muốn biết  thực  hư ra sao,  bèn  đem  cuốc đến đào đất  lên.  Đào ra mới thấy ở phía dưới toàn là châu báu, tôi mừng khôn  kể xiết,  mới bí mật đem  kho  tàng về nhà. Lúc ấy tôi cho rằng đó là vận  may  của  tôi, còn đức Phật và A Nan mới là kẻ ngu si nên  không biết làm giàu.

Nào  có ngờ đâu  vì việc này  mà  chiêu cảm  đại  họa, chỉ hận là lúc ấy tôi không tin lời đức Phật, bây giờ mới biết  rằng vàng  bạc  châu báu  không khác gì rắn độc, nên  mới đưa  tôi đến cái tai vạ bị tra tấn đến tan xương nát thịt ngày  hôm nay!

Mật  thám đem  câu  chuyện lên  trình tâu nhà vua, nhà vua  nghe xong,  biết  người  làm  công đã tin  lời đức Phật rồi  và  đã  phát nguyện hối  cải,  nên  mới thả cho ông ra khỏi  ngục  mà nói:

– Thế Tôn đại từ bi mới gọi kho tàng là ổ rắn độc để khuyên người  khác tránh xa.  Người  ta không tin  lời đức Phật nên  nổi lòng  tham và tạo  tội. Nếu  nghe nhớ lời Phật dạy thì  có tai nạn nào còn lụy đến  thân nữa?

Nói xong,  nhà vua  cho phép người  làm  công trở  về nhà.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s