Tô Ti tự cắt thịt mình


to ti cat thit cung duong

Lúc đức Phật ở nước Ba La Nại  thuộc Ấn Độ, có một  vị tỳ-kheo bị chứng bệnh lạ, đau  bụng  nằm lăn  lộn trên giường  mà  rên  rỉ, đã uống bao  nhiêu loại  thuốc men  rồi  mà  vẫn  không thuyên giảm, ngày  lại càng  đau  đớn hơn.  Có một  vị ưu-bà-di tên  là Tô Ti đến  thăm, ở bên giường  bệnh ân cần hỏi:


– Thưa thầy đau  ở chỗ nào,  đã uống  thuốc chưa?

– Đau  bụng, uống  thuốc rồi.

– Thầy có muốn điều  chi không?

(Ưu-bà-di: nữ đệ tử tại gia của Phật, thường gọi là cư sĩ nữ.)

– Chẳng muốn gì hết,  chỉ muốn ăn thịt.

– Để con về bảo người  nhà mang thịt đến  cho thầy dùng.

Nói xong  Tô Ti lập  tức  trở  về nhà sai  gia  nhân ra chợ mua thịt, nhưng vì sát sinh là một điều  quốc cấm ở nước Ba La Nại,  nên  gia nhân đi khắp cả phố chợ cũng không kiếm  ra một  miếng thịt, đành tiu  nghỉu trở  về tay  không.

Tô Ti ngồi  trong nhà suy  nghĩ, nhớ  lại  lời hứa  của mình với vị tỳ-kheo bị bệnh, bà không muốn thất hứa mà  còn nghĩ  rằng nếu  vị tỳ-kheo kia  mà  không có thịt ăn thì có thể  chết  mất không chừng!  Một vị tỳ-kheo trẻ tuổi  như  thế  mà chết  yểu, há không đáng tiếc lắm  sao?

Nghĩ  đến  đây,  bà  bèn  lấy  dao  thật bén,  cắn  răng chịu  đau  cắt  một  miếng thịt đùi  của  mình, đưa  tỳ nữ nấu nướng  cẩn thận rồi mới đem  đến  cho vị tỳ-kheo bị bệnh dùng. Lạ thay, vị tỳ-kheo ăn  miếng thịt đùi  của Tô Ti xong thì  bệnh từ từ thuyên giảm.

Nhưng vết  thương của  Tô Ti thì  càng  lúc càng  đau nhức  kịch  liệt,  bà  chỉ  còn có thể  nằm trên giường  mà rên  xiết,  không thể  nào cử động được.

Khi  chồng  bà  về đến  nhà, nghe tin  Tô Ti bị bệnh thình lình, vừa  nghi  ngờ vừa  lo sợ, vội vàng  chạy  vào phòng vợ để hỏi nguyên do. Tô Ti không dám  giấu  giếm, đem sự thật nói hết  cho chồng nghe. Người chồng nghe xong, vừa vui vừa kính nể mà nói:

(Trong thời gian đức Phật vừa lập giáo ban  đầu, do những điều kiện xã hội thời đó, Ngài chưa cấm hẳn việc ăn thịt trong chúng tỳ-kheo.)

– Tô Ti! Ta vô cùng  cảm  phục  lòng tôn  kính sa-môn của  phu  nhân. Do phu  nhân có lòng tin  vững  chắc  nên mới có được nhiều nghị  lực như  thế.  Dám  bố thí  thịt đùi  của  chính bản  thân mình là một  chuyện khó nhẫn mà  phu  nhân nhẫn được, sức mạnh đó không phải do từ lòng tin kiên  cố của phu  nhân mà ra sao? Ta tin chắc rằng bệnh của vị tỳ-kheo kia nay  đã lành nhờ công đức phát tâm của phu  nhân.

Khuôn mặt của  người  chồng  trầm ngâm trong giây lát,  ông nói tiếp:

– Nhưng vết thương của  phu  nhân lại đau  đớn như thế,  điều  này  thật là không ổn.

Tô Ti yếu ớt trả lời:

– Vâng,  vết  thương của  thiếp càng  lúc  càng  đau đớn,  sợ rằng sẽ  nguy  tới  tính mệnh, nhưng thiếp đã không màng tới chuyện sinh tử.  Đời người  căn  bản  là vô thường, có sinh tất nhiên phải có tử,  không ai  có thể  trốn thoát được cái chết. Tuy  nhiên thiếp hy vọng trước  khi  nhắm mắt có dịp chiêm ngưỡng thánh nhan của  đức  Phật, đem  thức  ăn  quý  giá  nhất cúng  dường Ngài, nhờ công đức này  kiếp  sau  thiếp sẽ sinh được về chỗ tốt đẹp.

Người  chồng  nghe xong nguyện ước của  vợ liền  sẵn sàng chấp  thuận, một  mặt chuẩn bị cúng  dường,  một mặt sai  người  đi cung  thỉnh đức  Phật đến  nhà mình thọ cúng.  Đức Phật hoan hỉ nhận lời.

Ngày  hôm  sau  đức Phật và chư  tỳ-kheo đắp  y, ôm bình bát  đến nhà Tô Ti thọ cúng.  Sau  khi gia chủ dâng trà nước, đức Phật hỏi:

– Sao ta không thấy bà Tô Ti ra đây?

– Bà ấy đang nằm trên giường bệnh, không ngồi dậy ra bái kiến  Thế Tôn được, xin Thế Tôn từ bi xá tội.

Đức Phật trang nghiêm trầm tĩnh nói:

– Nhưng ta rất muốn gặp bà ấy.

– Vâng,  thế  thì  để con đi gọi.

Người  chồng  tuy  biết  vợ mình không còn đủ sức để ngồi dậy  được, nhưng nhìn vẻ uy nghi  từ mẫn của  đức Phật, bất  giác  ông  ngoan ngoãn vâng  lời, quay lưng chạy  vào phòng Tô Ti hổn hển  nói:

– Thế Tôn muốn gặp mặt phu  nhân.

– A! Thế Tôn gọi tôi ra à?

Tô Ti nói xong,  bỗng  có một  sức mạnh thần kỳ làm cho bà bỗng nhiên ngồi bật  dậy, sự đau  đớn trong người bỗng tan biến  trong khoảnh khắc, vết thương tuy  chưa lành nhưng bà  đi đứng  lại  như  thường, hai  vợ chồng đều  hết  sức kinh ngạc.

Tô Ti đến trước  mặt Phật đảnh lễ, đức Phật nhìn Tô Ti một cách từ bi và dạy rằng:

– Tô Ti! Bà muốn thực  hiện cái đức tính tốt  đẹp của giới không vọng ngữ  nên  mới bố thí  thịt đùi  của  mình, nhưng bà  phát tâm một  cách  đơn  giản  quá, làm  như thế  là  không đúng!  Phàm việc bố thí,  học đạo  hay  tu hành đều  không được tự  làm  khổ,  không được tự  làm đau, không được làm  khổ  não  người  khác. Có thế  mới là làm  theo  chính đạo, mới thành tựu  được.

Giáo  huấn giản  dị của  đức Phật đi thẳng vào  tâm bà,  khiến Tô Ti giác  ngộ được rằng việc tu hành, việc làm  công  đức  đều  phải nương  theo  đạo  lý  của  Phật pháp mà làm,  và không thể  so sánh quả  báo to lớn của việc thiện làm  theo  pháp Phật với việc thiện làm  theo pháp thế  gian.

Đức Phật trở về, tập  họp đại chúng tăng đoàn  và hỏi vị tỳ-kheo có bệnh:

– Bà Tô Ti có đem  thịt đến  cho ông không?

– Thưa có.

– Ông có ăn miếng thịt ấy không?

– Thưa đã ăn rồi.

Trước  vẻ tôn  nghiêm của  đức  Phật, vị tỳ-kheo nọ không dám  nói dối.

– Khi ăn thấy vị của nó như  thế  nào?

– Thưa rất ngon! Từ bé đến  giờ con chưa  bao giờ ăn một miếng thịt tươi ngon  như  thế!

Vị tỳ-kheo này  hoàn toàn không biết  xuất xứ của miếng thịt nên   trả lời  một  cách  chân thành vô  tư, không chút tàm quý.  Đức Phật nghiêm nghị  nói:

– Thật là ngu  si, ông đã ăn thịt người rồi đó!

Như  sấm  sét  nổ ngang trời,  vị tỳ-kheo không thốt được lời nào,  ân hận mãi  không thôi.

Từ đó về sau, đức Phật liền chế định việc người xuất gia hoàn toàn không được ăn thịt.

Ăn thịt là làm đứt đoạn  mất giống đại bi, chúng sinh nào  cũng  có tính Phật, người  chân chính tu công đức vạn  hạnh làm  sao có thể  nỡ lòng ăn thịt chúng sinh?

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s