Sự nhẫn nhục của bậc Thánh


nhan nhuc cua bac thanh

Một  hôm,  đức  Phật dẫn  500  vị tỳ-kheo trên đường  từ  nước  Tu  Lại  Bà  đi  về thôn Tỳ Lan  Nhã, tìm  chỗ trú ngụ  trong một khu rừng ở ven đường

Thôn  trưởng của thôn Tỳ Lan  Nhã ngày  xưa vẫn tin tưởng  phụng thờ  đạo  Bà-la-môn, về sau  nghe và biết được đức  Phật có đủ  32 tướng  tốt  và  80 vẻ đẹp,  thân phóng hào  quang và diễn  thuyết diệu  pháp về vũ trụ nhân sinh, mới chuyển qua  tin  tưởng  Phật giáo.

Hôm ấy, nghe đức Phật sắp  đến thôn của mình, ông bèn  nắm lấy  cơ hội  ngàn năm khó  gặp  này,  đến  khu rừng nơi đức Phật đang an trụ, đảnh lễ mà thưa rằng:

– Bạch  Thế Tôn, con là thôn trưởng của thôn Tỳ Lan Nhã ở cách đây không xa, nghe đức Phật giáng lâm con vô cùng  vinh  hạnh. Vì thế  con vội vàng  đích  thân đến đây  cung  thỉnh Thế  Tôn và chư  tỳ-kheo đến  thôn của con cư trú trong ba tháng an cư mùa mưa. Con nguyện đảm  trách tất cả mọi sự cúng  dường,  xin  đức Phật từ bi nhận lời!

Đức Phật dạy:

– Ta biết  ông có lòng thành, nhưng đệ tử của ta quá đông,  ta không muốn làm  gánh nặng cho ông,  nên  ta nghĩ  tốt nhất là thôi  vậy, không phiền đến  ông.

– Thưa không đâu, bạch  Thế  Tôn! Tuy  làng  con rất nhỏ,  nhưng con tin  rằng cũng  đủ  sức  để  cúng  dường Thế  Tôn  và chư  tỳ-kheo, xin  Thế  Tôn  đừng  bận  tâm, dầu  sao đi nữa  cũng xin cho con được phép cúng dường.

Thôn  trưởng một  mực  nài  nỉ van  xin,  đức Phật chỉ còn  cách  gật  đầu  ưng  thuận. Thôn  trưởng vui  mừng cưỡi ngựa về làng  lo chuẩn bị mọi thứ.

Ngoại  đạo biết  được chuyện này,  vừa sợ hãi  vừa oán giận, bèn  dùng nữ  sắc  đưa  vào  nhà của  thôn trưởng, bày hoa  thơm  cỏ lạ, hương  thơm  ngào  ngạt, rồi lại bày cỗ bàn  rượu  thịt ê hề, thắp đèn  ánh sáng mờ ảo, người đẹp như  mây trời khiến một khi thôn trưởng bước chân vào  nhà là  tâm trí hoàn toàn ám  độn.  Trải qua  một đêm,  sáng hôm  sau  thôn trưởng căn  dặn  người  nhà rằng:

– Đương  lúc thiên hạ  thái bình, từ hôm  nay  cho tới hết  ba  tháng mùa mưa  ta sẽ ở trên lầu  cao này  nghỉ ngơi,  bất  cứ chuyện gì, dầu  vui  hay  buồn  ta cũng  đều không muốn nghe đến.

Thôn  trưởng bị lọt vào bẫy  của  ngoại  đạo nên  hoàn toàn quên bẵng chuyện phải tiếp  đãi đức Phật.

Nhân duyên của  làng  này  đối với đức Phật hãy  còn cạn  cợt,  lại  trúng nhằm một  năm mà  côn  trùng làm hại  mùa màng, cả làng  bị sa  vào cảnh thiếu thốn nên không một người nào chịu  bố thí  cho đức Phật hay  chư tỳ-kheo một chút gạo hay  một chút nước. Đức Phật và chư  tỳ-kheo chỉ còn biết  nhẫn nhục chịu  đựng  ở phía bên ngoài  thôn Tỳ Lan  Nhã.

Lúc  ấy,  có một  người  buôn  ngựa dẫn  theo  500  con ngựa từ nước Ba Lợi đi ngang qua  chỗ ấy, thấy vậy bèn thưa với các vị tỳ-kheo rằng:

– Con không có bao nhiêu lương thực  để cúng  dường quý thầy, chỉ có xác lúa  mạch cho ngựa ăn,  quý thầy có dùng được không?

– Chúng tôi  rất cảm  tạ thịnh tình của  ông,  nhưng chưa  được đức Phật hứa  khả thì  chúng tôi không dám nhận thức  ăn  của  ngựa. Xin đợi chúng tôi vào thỉnh ý đức Phật rồi mới dám  quyết định.

Đức Phật tán thán rằng:

– Đã lâm  vào cảnh đói khát như  thế  này  mà các ông còn ít mong  cầu  và biết  đủ,  không dám  làm  ngược  lại lời giáo huấn của ta, ta rất an lòng. Các ông có thể  thọ nhận thức  ăn của ngựa mà ông lái buôn  cúng  dường.

Lúc ấy các vị tỳ-kheo mới thuận tiếp  nhận thức  ăn của  ngựa. A Nan cũng  được  một  phần, bèn  đem  lúa mạch ra nghiền thành bột hòa với nước nấu thành cháo đem lên cúng dường đức Phật. Các vị tỳ-kheo cũng xay xác lúa  mạch ra rồi nấu lên mà ăn.

Mục-kiền-liên thấy tình trạng đáng thương ấy bèn thưa với đức Phật rằng:

– Bạch  Thế Tôn! Con suy nghĩ  thật kỹ rồi, ở chỗ này không thể  có thức  ăn được, con muốn dùng thần thông đi chỗ khác mang ít lúa  gạo về!

Phật dạy:

Mục-kiền-liên! Không  nên  làm  như  thế.  Tuy  ông có thể  dùng thần lực  mang thức  ăn  về,  nhưng nhân duyên túc nghiệp không thể  trừ  diệt  được. Chỉ có nhẫn nhục là điều  quan trọng nhất.

Mục-kiền-liên vâng  lời dạy  của  đức  Phật, cúi  đầu lui đi.

Ba tháng nhẫn nhục chịu  đựng  cực khổ đã trôi  qua, đức Phật và chư tỳ-kheo đói khát nên  tiều tụy  thấy rõ, nhưng dẫu  bị đói khát bức bách  đến  đâu  đi nữa, lòng tin  của  các vị ấy vẫn  không hề bị lay chuyển mảy  may nào.  Chư tăng đoàn  kết,  hòa hợp biết  bao!

Qua  hôm sau, đức Phật bảo A Nan:

– A Nan!  Hãy  cùng  ta đi gặp  thôn trưởng thôn Tỳ Lan  Nhã xem sao!

– Thưa vâng, bạch  Thế Tôn!

Thôn   trưởng thôn  Tỳ  Lan   Nhã đang chìm   đắm trong hoan lạc  ngũ  dục,  vừa  vặn  đứng  trên lầu  cao nhìn xuống, thấy vẻ tiều tụy  của  đức Phật và  A Nan trên đường  đi tới. Thoạt đầu  ông hoang mang như  thể không hiểu tại sao, rồi trong chớp mắt, ông thấy đầu  óc choáng váng, mặt mày  xây xẩm.  Chờ tỉnh táo  lại,  ông chạy  như  bay  đến  trước  mặt đức Phật, khóc  lóc thảm thiết:

– Thế  Tôn! Thật là  đáng sợ! Con  bị quỷ  vương  mê hoặc  nên  mới dám  dối trá lừa  gạt  thánh nhân. Con đã gieo trồng vô lượng  vô biên  hạt giống  ác quả!  Xin Thế Tôn từ bi lân  mẫn con, con không hề muốn điều  ấy xảy ra,  xin cho con sám  hối!

Đức Phật trầm tĩnh đáp  rằng:

– Đúng vậy! Ông đã trồng hạt giống tội ác, thỉnh đại chúng mà không cúng dường,  không phải là ngu  si lắm sao?  Nhưng ta đã  thấy ông  phát tâm lúc  ban  đầu  ra sao  rồi, nên  nếu  ông chân thành sám  hối thì  chỉ có sự sám  hối ấy là đáng kể mà thôi.

– Nay  con đứng  trước  đức Phật tối tôn  mà  sám  hối, xin  Thế  Tôn quán sát tâm con. Từ hôm  nay  trở  đi xin cho  con  được  cúng  dường  trong vòng  một  tháng,  cho con được lấy công chuộc tội.

– Thôn  trưởng, ba  tháng vừa  qua  ta an  cư ở phía ngoài  thôn này  không hề dời chỗ. Bây giờ mùa mưa  đã qua  rồi, có rất nhiều chúng sinh đang chờ mong  ta cứu độ. Ngay  hiện giờ ta đã nghe họ kêu  gào tên  ta, nên  ta phải rời khỏi  nơi này  lập tức.

– Xin Thế Tôn niệm  tình con!

Vừa  nói,  thôn trưởng vừa  hướng  cặp  mắt van  nài nhìn sang A Nan đang đứng  gần  bên  đức  Phật, nói tiếp:

– Tôn giả A Nan!  Xin ngài  vào nói hộ con một tiếng! Ít nhất cho con được cúng  dường  ngày  mai,  làm  một bữa cơm đạm  bạc để tiễn biệt,  và cho con cơ hội sám  hối với chư tỳ-kheo!

Đôi mắt từ  bi của  đức Phật phóng ra một  tia sáng thương xót, Ngài  chấp  thuận lời cầu  xin cuối cùng  của thôn trưởng thôn Tỳ Lan  Nhã.

Suốt  ngày  và suốt  cả đêm  hôm ấy, thôn trưởng thôn Tỳ  Lan  Nhã đã  chuẩn bị  một  bữa  cơm  tiễn biệt  rất thịnh soạn, rồi hôm  sau  dùng tâm tri ân  và tâm cung kính đi thỉnh mời đức Phật và chư  tỳ-kheo vào thôn. Cơm nước xong,  thôn trưởng đem  bốn tấm y bằng vải rất đẹp,  cùng  một đôi dép cỏ cúng  dường  lên đức Phật, và 2 tấm y vải cùng  một  đôi dép  cỏ cúng  dường  mỗi vị tỳ-kheo.

Thôn  trưởng và tất cả mọi người trong thôn đưa tiễn đức Phật và chư tỳ-kheo, tay vẫy mà nước mắt ràn rụa, tự than rằng thiện căn  của  mình quá  mỏng  manh nên không cúng dường được đức Phật cho tử tế đàng hoàng.

Khi đức Phật muốn ra đi thì không có thế lực, không có lời nói nào có thể  ngăn trở được Ngài. Cũng như  khi đức  Phật không muốn đi,  thì  dù  bất  cứ sự  khốn  khó bức hại  nào  đi nữa, Ngài  cũng  có thể  nhẫn nhục chịu đựng  được.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s