Lỗi của người giàu có


loi nguoi giau co

Cách  đây  hơn  hai  ngàn năm trăm năm về trước,  ở Ấn Độ, đâu  đâu  cũng  có thể  nghe được tiếng thuyết pháp của  đức Phật. Để pháp âm  vi diệu được lưu truyền mãi mãi, cứu vớt chúng sinh đang trầm luân trong biển  khổ,  Ngài  không ngại  gian  nan, không phút nào  nghỉ  ngơi, kim  thân Ngài  vì thế  đã đi qua  hết  mọi hang cùng  ngõ hẻm  của nước Ấn Độ.

Có một  lần,  đức Phật dừng  chân ở núi  Linh Thứu nước  Ma  Kiệt   Đà,  thuyết  pháp giảng kinh cho  rất nhiều đệ tử.  Lúc  đó, vua  nước Ma  Kiệt  Đà  là Tần  Bà Sa  La,  dẫn  đầu  một  đoàn  đại  thần rất đông  lên  núi Linh Thứu, chắp  tay  cung  kính lễ dưới chân Phật rồi bạch  rằng:

– Bạch  Thế Tôn, Ngài  là đấng đại từ bi, là đức Phật cao cả,  con nay  xin  thỉnh cầu,  nguyện Thế  Tôn  dùng ánh sáng từ bi chiếu rọi vào rừng trúc, dùng đại uy lực vô úy của  Phật mà  hàng phục  con rắn độc ở trong đó, để nó đừng  hại  người ta nữa.

Số là  cách  Vương  Xá  Thành không xa,  trong khu rừng trúc có một  con rắn độc ghê rợn ẩn  náu. Giả như có người  đi  ngang khu rừng đó,  thì  lửa  giận  của  nó phừng lên,  nó bèn  nhìn người ấy một  cách  độc ác. Nếu như  người đó đến gần  nó hơn một chút thì nó liền dùng khí  độc làm  hại,  hoặc dùng răng độc cắn  người  ấy. Vết thương dầu  nặng dầu  nhẹ, cuối cùng  người  ấy cũng  sẽ táng thân mất mạng.

Vì vậy  có người  mới đem  chuyện này  tâu lên  quốc vương,  thỉnh cầu  vua  tìm  cách  giải  quyết. Nhà vua nghĩ  tới nghĩ  lui tìm  đủ mọi biện  pháp, lại vì đã có rất nhiều người  muốn trừ  khử  con rắn độc này  mà  đều  bị nó giết  chết, nên  vua  chỉ còn một  cách  là cầu  cứu  đức Phật.

Đức  Phật bằng lòng  giúp  nhà vua,  nên  một  hôm, Ngài  một  mình một  thân đi  bộ thẳng vào  khu rừng trúc, nơi con rắn độc đang ẩn  náu. Con  rắn độc nhìn thấy đức Phật từ xa, tâm sân  hận nổi lên, nó đăm  đăm nhìn đức Phật rồi còn há miệng thật to, thè  cái lưỡi đỏ ra tính vồ tới làm  hại  Ngài. Đức Phật vận  dụng lực từ bi, từ mỗi đầu  ngón  tay  của Ngài  phát ra năm tia sáng năm màu. Những tia sáng năm màu rực rỡ này  chiếu lên  thân rắn khiến nó lập  tức  trở  nên  hiền lành, độc khí  tiêu tan, tâm hoan hỉ phát sinh. Nó ngóc đầu  lên chiêm ngưỡng đức Phật và suy nghĩ  trong đầu  rằng:

– Người này  từ đâu  tới, tại sao lại có thể  phát ra ánh sáng kỳ diệu  chiếu lên thân ta, khiến cho thân tâm ta cảm thấy mát mẻ sảng khoái như  thế  này?

Đức Phật biết  là con rắn độc đã được điều  phục  rồi, nên  nói với nó rằng:

– Trưởng giả  Hiền Diện,   trong những kiếp  trước ngươi là người keo kiệt  tham lam,  ngươi có biết  tội của mình đã làm  không? Trong thời  quá  khứ,  tuy  rất giàu sang phú  quý  nhưng tâm keo kiệt  và đố kỵ rất mạnh, ngươi chuyên làm  việc dối trá gạt  người,  không có việc ác nào  mà  ngươi  không làm,  chưa  từng một  lần  bố thí vật  gì cho  ai.  Cái  người  hành khất đáng thương kia đến  xin,  ngươi  đã  không cho hạt gạo nào  thì  chớ, còn nổi giận  nhìn người  ta một  cách  dữ dằn, dùng lời độc ác mắng người ta.

Vì thế,  kiếp  này  ngươi mới phải chịu quả  báo  mang lấy  hình thù xấu  xí, tại sao  ngươi  vẫn chưa  chịu  phản tỉnh mà  sám  hối? Tại  sao  lại còn sinh tâm ác  độc mà  nhiễu hại  những người  đi  ngang qua đây? Tội nghiệp của ngươi đã nặng lắm  rồi, bây giờ còn tiếp  tục  tạo  nữa, ngươi  muốn chịu  khổ  cho tới chừng nào  mới ngưng? Nếu  ngươi  cứ theo  đà này  thì  quả  báo khổ  đau  về sau  sẽ  vô cùng  vô tận, cả  ngàn vạn  kiếp cũng  không thoát ra được.

Âm thanh từ bi của giọng nói đức Phật đã đánh vào tận tâm can con rắn một cách mạnh mẽ. Nó nghe pháp âm  rồi,  liền  thấy rõ ràng điều  sai  quấy mình đã  làm, sinh tâm tàm quý và sám hối tội lỗi trước mặt đức Phật.

Đức Phật thấy nó đã rõ ràng tự biết tội mình và thật lòng muốn cầu giải  thoát, nên  nói với nó:

– Kiếp  trước  ngươi  không biết  làm  việc  thiện nên mới chịu  mang thân rắn này,  ngày  nay  ngươi biết  tỉnh ngộ để lãnh hội sự giáo hóa  của  Phật thì  ngươi  có thể thoát ra khỏi  biển  khổ được.

Rắn  độc nghe thế,  tự nhiên biết  mở miệng nói:

– Bạch  Thế  Tôn,  con  không dám  làm  trái lời giáo huấn từ  bi  của  Ngài, từ  nay  về  sau  con  xin  nguyện kính cẩn làm  theo.

– Thế thì  ngươi hãy  chui  vào bát  của ta.

Đức Phật vừa dứt  lời, con rắn đã tuân lệnh bò ngay vào  bình bát  của  Ngài. Đức Phật bèn  ôm bát  ra khỏi rừng trúc. Nhà vua  cùng  rất nhiều người  nghe tin  ấy, vội vàng  vào rừng xem câu chuyện diễn tiến ra sao. Khi con rắn nhìn thấy người  ta, lòng cảm  thấy hổ thẹn và chán ghét thân hình rắn độc của  mình, liền  chết  ngay tại chỗ. Mạng sống vừa dứt,  nhờ nó đã chân thành sám hối với tâm muốn phục  thiện nên  được sinh lên  cung trời  Đao Lợi, hưởng  phúc  cõi trời.

Một hôm,  tại tinh xá Trúc  Lâm,  trong không trung bỗng có người ngâm kệ tán thán đức Phật rằng:

Đại Thánh tôn cao cả,

Phúc  huệ  đều  đầy đủ.

Ngày xưa con ngu  si,

Được Phật khai sáng  mắt.

Ơn như  mặt trời huệ,

Diệt sạch  cấu phiền não,

Vượt  qua biển  sinh tử.

Sức Phật không nghĩ  bàn,

Nhờ Ngài  nên  thân rắn,

Nay  được sinh cõi trời.

Trưởng giả Hiền Diện  nhờ lòng hối lỗi nên  đã được sinh về cõi trời.  Vì thế,  hỡi  những người  giàu  có, xin đừng  keo kiệt  giữ rịt lấy tiền của không chịu  bố thí,  để khỏi  bị quả  báo về sau  sinh làm  rắn độc!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s