Bảy năm trong chậu máu


bay nam trong chau mau

Công  chúa Tu  Ba  Bà  Sa,  vợ của  vua  Câu Lợi Da  là  một  người  đàn  bà  có tín  tâm sâu  dày.  Bà  mang thai trong 7 năm trời.  Một  hôm  bà đau  bụng  từng cơn, rồi những cơn đau  ấy trở nên  kịch liệt,  ròng  rã suốt  7 ngày. Tuy đau  đớn như  thế,  bà vẫn suy nghĩ  như  sau:

– Vì muốn giúp  cho người  ta thoát những nỗi  khổ như  thế  này  nên  đức  Phật thuyết pháp, và  chúng đệ tử  của  Ngài, cũng  vì muốn thoát khỏi  những khổ  đau như  thế  này  nên  mới tu hành. Niết-bàn không có khổ, Niết-bàn là một nơi vô cùng  an lạc.

Bà nương  vào ý nghĩ  trên mà nhẫn nhục chịu  đựng, rồi  nhờ  chồng  đến  chỗ của  đức  Phật cho bà  nhắn  lời thăm hỏi và cho Ngài  biết  tin  tức của mình.

Đức Phật nghe nhắn lại lời bà thăm hỏi, bèn nói:

– Hỡi công chúa Tu  Ba  Bà  Sa,  vợ của  vua  Câu  Lợi Da, nguyện cho bà an lành, nguyện cho bà bình an mà sinh con trai khoẻ  mạnh.

Đức  Phật vừa  nói  như  thế  xong,  quả  nhiên  công chúa bình an sinh hạ được một cậu con trai mạnh khoẻ. Chồng  bà trở  về nhà, thấy con trai mới sinh, nói rằng thật là không thể  nghĩ  bàn! Ông cảm thấy uy thần của Như  Lai thật là hy hữu, không sao nói hết!

Công chúa Tu Ba Bà Sa sinh xong, muốn cúng dường đức Phật và chư đệ tử của Ngài  trong suốt  7 ngày, nên lại nhờ chồng  đi thỉnh mời Thế Tôn.

Lúc ấy đức Phật cùng  chư đệ tử đang ở nhà một  vị đồ đệ của  tôn  giả  Đại  Mục-kiền-liên thọ  cúng.  Muốn cho Tu Ba Bà Sa được cơ hội cúng  dường,  nên  Thế Tôn sai  người  đến  nhà tôn  giả, nói với tôn  giả hãy  nhận lời mời, rồi cùng  chư tỳ-kheo đến  nhà bà Tu Ba Bà Sa thọ cúng trong suốt  7 ngày. Đến ngày  thứ  bảy, Tu Ba Bà Sa chưng diện  cho con trai là thái tử  Tất  Bà Lợi, và đem con ra lễ bái đức Phật và chư tỳ-kheo. Đảnh lễ xong, bà đem  con đến chỗ của tôn giả Xá-lợi-phất. Tôn giả nhìn đứa  bé gật  đầu  và hỏi:

– Tất  Bà Lợi, ngươi có khoẻ  không?

– Bạch  tôn  sư! Con làm  sao khoẻ  được? Con ở trong chậu máu suốt  bảy năm trời  kia  mà!

Rồi cậu  tiếp  tục  đàm  luận như  thế  với tôn  giả  Xá- lợi-phất. Tu Ba Bà Sa nghe cậu nói chuyện, trong lòng hớn hở nghĩ  rằng: Con mình mới sinh chưa  đầy 7 ngày mà đã có thể  đàm  luận với tôn giả Xá-lợi-phất, là vị đệ tử lớn nhất của đức Phật!

Đức Phật hỏi:

– Tu Ba Bà Sa! Bà có còn muốn một đứa con trai như thế  nữa  không?

Công chúa thưa:

– Bạch  Thế Tôn! Cho con 7 đứa  con trai như  thế  này nữa  con mới thấy đủ!

Đức Phật chia  vui  với bà,  nói lời chúc  mừng rồi ra đi.

Hoàng tử  Tất  Bà  Lợi được 7 tuổi  thì  quy  y với đức Phật, đầy 20 tuổi thì thọ giới Cụ túc. Giữa những người làm việc thiện, cậu là người đứng đầu, và khi cậu chứng quả  A-la-hán thì  đại địa phát âm thanh.

Một  hôm,  chư  tỳ-kheo cùng  nhau tập  họp  ở pháp đường  đàm  luận:

– Các  vị pháp hữu!  Trưởng giả  Tất  Bà  Lợi thật là một  người  làm  việc thiện đệ  nhất! Chắc  hẳn ngài  đã lập  thệ  nguyện từ  xa xưa,  nay  lại  sẽ chứng quả  A-la- hán.  Nhưng do nghiệp dĩ nào  mà  ngài  đã phải ở trong chậu máu suốt  bảy  năm trời,  và chịu  7 ngày  đau  đớn mới sinh ra đời, khiến hai  mẹ  con đều  phải chịu  tận cùng  của sự thống khổ?

Vừa đúng lúc ấy đức Phật bước vào và hỏi:

– Chư  tỳ-kheo, các ông tập  họp  ở đây  để bàn  luận việc gì vậy?

Các tỳ-kheo liền nêu  lên vấn đề và thỉnh ý Thế Tôn. Đức Phật nói:

– Này chư tỳ-kheo, Tất  Bà Lợi, người làm  việc thiện đệ nhất, ở trong chậu máu suốt  7 năm và chịu  7 ngày đau  đớn mới sinh ra đời là do túc nghiệp của ông ấy. Tu Ba Bà Sa chịu  cái khổ thai nghén trong 7 năm trường và chịu cái khổ đau  đớn trong suốt  7 ngày  mới lâm bồn, cũng  là do chính nghiệp đời trước  của bà mà ra.

Đức Phật nói tiếp:

– Ngày  xưa  có một  ông vua  thành Ba La Nại,  vì Bồ Tát  chọn  nơi  này  đầu  thai nên  hoàng hậu sinh được một  hoàng nam. Khi  hoàng tử  đến  tuổi  trưởng thành thì  đi đến  thành Đắc Xoa La để học tất cả mọi ngành nghề. Lúc ấy nước Câu  Tát  đem  đại  binh đến  tấn công thành Ba  La  Nại,  giết  vua,  cưỡng  bức  hoàng hậu về làm  vợ. Hoàng tử nước Ba La Nại  thấy vua  cha  bị giết thì  chạy  trốn bằng đường  hầm bí mật, chiêu tập  binh mã, trở về thành Ba La Nại,  đóng binh ở một vùng  phụ cận và gởi thư  đến nhà vua nói rằng: “Hãy trả ngôi báu lại cho tôi, nếu  không thì hãy  cùng tôi giao chiến.”  Nhà vua  gởi thư  trả lời: “Sẵn  sàng giao chiến.”

Mẹ  của  hoàng tử  nghe tin  này,  cũng  viết  thư  cho con nói  rằng: “Giao  chiến không có lợi, nên  vây  hãm thành Ba La Nại,  cắt  đứt  mọi đường  giao thông ở bốn phía, khiến cho  nước,  củi  và  lương  thực   không vào thành được, chờ cho dân  chúng kiệt  quệ  và khốn  đốn, thì  không cần đánh thành cũng  sẽ tự nhiên lấy được!”

Hoàng tử  nghe lời mẹ,  trong 7 ngày  cắt  tuyệt mọi đường  giao thông, phong tỏa các cửa thành. Dân  trong thành thấy mọi đường  giao thông bị cắt tuyệt, mọi thứ cần  dùng hằng ngày  đều  thiếu thốn, mọi  người  đều khổ  sở cho  đến  không còn  lương  thực, nước  uống  để sống,  nên  đến  ngày  thứ  bảy  thì  rủ nhau đến  giết  vua, đem thủ cấp đến dâng cho hoàng tử. Hoàng tử tiến vào thành tiếp  lấy ngôi vua,  về sau  y theo  nghiệp báo của mình mà đầu  thai vào chỗ phải sinh.

Vì trong 7  ngày  cắt  tuyệt mọi  đường  giao  thông, phong tỏa  kinh thành để  chiếm đoạt   ngôi  báu, nên phải chịu  quả  báo 7 năm ở trong chậu máu, 7 ngày  mới sinh ra đời. Nhưng ông đã từng quỳ dưới chân đức Như Lai  Tối Thắng Bạch  Liên  mà  phát nguyện trở  thành “sở đắc  đệ  nhất nhân”, đã  từng hành đại  bố thí  hồi hướng  cho lời nguyện ấy, rồi dưới thời  đức Như  Lai Tỳ Bà Thi ông lại cúng  dường  cho tất cả dân  chúng trong thành một ngàn lượng bánh sữa cũng để hồi hướng  cho nguyện ấy. Nhờ những công đức như  thế  nên  nay  ông đạt  được chuyện gì cũng  ở ngôi vị đệ nhất mà được.

Lại  bà Tu Ba Bà Sa,  vì đã viết  thư  khuyên con bảo lấy thành bằng cách  phong tỏa  các cửa,  làm  cho nhân dân  phải đói thiếu khổ  sở trong 7 ngày, nên  nay  phải chịu 7 năm thai nghén, chịu cái đau  đớn sinh sản  trong suốt  7 ngày.

Đức Phật nói chuyện quá  khứ  ấy xong, lại nói tiếp:

– Thời  ấy,  người  phong tỏa  kinh thành để lấy  ngôi báu  là Tất  Bà Lợi, mẹ ông là Tu Ba Bà Sa,  và cha  của ông, vua  nước Ba La Nại,  chính là ta vậy.

Một  lời nói,  một  hành động,  nếu  không cẩn  trọng, thì  khổ đau  sẽ theo  đó mà kéo đến.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s