Tài nghị luận của tôn giả Ca Chiên Diên


bien luan de nhatbien luan de nhat

Vâng  theo  lời dạy  của  đức  Phật, tôn  giả Ca  Chiên Diên,  vị “luận nghị  đệ  nhất” trong hàng tăng chúng đã  tuyên dương  chủ  trương “bốn tính bình đẳng”.  Nhưng rất đông  Bà-la-môn biết được, không ai tin  phục  tôn  giả. Hễ có cơ hội là họ tìm đến  Ca Chiên Diên  để bài  bác,  vấn  nạn ngài. Họ nghĩ rằng, nếu  không đánh ngã những biện luận của tôn giả thì  từ đây về sau, Bà-la-môn sẽ không có hy vọng ngóc đầu  lên được nữa.

Tuy  nhiên, ngài  Ca  Chiên Diên  rất giỏi biện  luận, khi  gặp  một  vị Bà-la-môn, dẫu  quyền uy tới đâu  đến vấn  nạn ngài, ngài  chỉ cần dùng một vài câu ngắn gọn và  đơn  giản, thế  là  vị Bà-la-môn nọ  cuối  cùng  cũng phải vui vẻ mà thuần phục.

Có một  hôm,  tôn  giả  cùng  các vị tỳ-kheo bạn  đồng tu sắp  bước vào trai đường  bên  cạnh hồ Ô Nê nước Ba La Nại dùng cơm, thì  có một vị Bà-la-môn lớn tuổi  tìm đến  khiêu chiến với ngài.

Vị Bà-la-môn già chống  cây gậy,  im lặng  đứng  bên cạnh tôn giả Ca Chiên Diên,  những tưởng  rằng khi nào Ca  Chiên Diên  nhìn thấy ông  thì  nhất định sẽ  đứng dậy  nhường chỗ cho ông ngồi.  Nhưng nào  có ngờ đâu, Ca Chiên Diên  chẳng thèm ném  cho ông một  cái nhìn nữa. Ông  kiên  nhẫn đứng  một  hồi  lâu,  cuối  cùng  lớn tiếng trách mắng rằng:

– Mấy  ông nghĩ  sao  mà  thấy một  vị trưởng giả  lớn tuổi  như  tôi  đến  lại  không biết  đứng  lên  mà  nhường chỗ ngồi?

Các vị tỳ-kheo nghe thế  thì  giật  mình, nhiều người vội vàng  đứng  dậy  nhường chỗ ngồi  cho vị Bà-la-môn già, duy chỉ có Ca Chiên Diên  là chẳng chút động lòng, còn hỏi lại rằng:

– Ông là ai mà  tới đây  la hét  ầm  ĩ như  vậy? Chúng tôi ở đây tôn kính phụng hành giáo pháp, nhưng tại chỗ này  không có ai  là  trưởng lão  hay  tiền bối của  chúng tôi cả.

Vị Bà-la-môn già nọ giận  dữ đưa  cây gậy đang cầm trong tay  lên chỉ vào đầu  tóc bạc phơ của mình mà hỏi:

– Số tuổi  đã  cao của  ta không đủ  cho ông  tôn  làm trưởng lão  hay  sao?  Không  đủ  cho các ông cung  kính tôn trọng hay  sao?

– Ông ư? Ông không thể  tự xưng là trưởng lão, cũng không nên  chờ đợi được chúng tôi cung  kính tôn trọng.

Ca  Chiên Diên  trả lời bằng một  giọng  nhẹ  nhàng nhưng cương quyết. Vị Bà-la-môn già giận  dữ đến  cực điểm,  dùng cây  gậy  chỉ  vào  mặt Ca  Chiên Diên  mà mắng:

– Tại sao ông lại khinh người đến  thế? Ca Chiên Diên  điềm  nhiên trả lời rằng:

– Qua  âm  thanh, giọng  nói của  ông,  và qua  những cử chỉ thô  bạo của  ông, tôi nhận thấy rằng ông không xứng  đáng được tôn  làm  trưởng lão, cũng  không xứng đáng được người  khác cung  kính. Bởi vì cho dầu  ông có là một vị bà-la-môn đã tám, chín  mươi tuổi,  tóc bạc răng long, nhưng nếu  không hề tu hành một cách chân chính, còn  đam  mê  sắc,  thanh, hương, vị,  xúc,  chưa xả  bỏ được những phiền não  như  tham, sân  và  ganh ghét, thì  ông  vẫn  bị coi như  trẻ con.  Còn  giả  sử  ông là  một  thanh niên 20 tuổi,  da  dẻ chưa  nhăn, đầu  tóc đen  nhánh, nhưng đã giải  thoát được sự trói  buộc của ái dục,  đối với thế  gian  không có sự tham cầu,  không có chút niệm  tưởng  bất  bình nào,  thì  chúng tôi có thể xưng  tán ông là trưởng lão, xem  ông là người  già dặn, xứng  đáng cho chúng tôi thân tâm cung  kính.

Vị bà-la-môn già nghe Ca Chiên Diên nói thế, không có lời lẽ nào để đối đáp,  bèn lặng  lẽ bỏ đi.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s