Ai không phải chết?


ai khong phai chet

Trong  đời người,  từ  lúc  đầu  sinh ra,  phải trải qua  sự già yếu  và bệnh tật để rồi đi thẳng tới cái chết. Ai ai cũng  phải đi qua  quãng đường ấy,  không ai có thể  thoát được. Có sinh thì  nhất định phải có tử,  chuyện sinh tử  vô thường của  đời người  là một sự thật vậy.

Thời  xưa  ở Ấn  Độ, trong thành Xá Vệ có một  ông phú  hộ. Khổ nỗi phú  quý không được vẹn toàn nên  gia tài tuy  kếch  sù  nhưng tuổi  đã  gần  50  mà  trong nhà chưa  có tiếng trẻ khóc, vì thế  ông đi cầu tự khắp nơi.

Quả  nhiên trời  xanh không phụ  lòng  người  có chí, chẳng bao lâu phu  nhân hoài thai và 10 tháng sau  sinh hạ  được một  cậu  bé bụ  bẫm  trắng trẻo, hai  vợ chồng mừng rỡ vô hạn.

Cha  mẹ già sinh con muộn, nên  đứa  bé là con vàng con ngọc  của  họ.  Ngày  nó đầy  tháng, họ bèn  mời rất đông  quyến thuộc đến  nhà uống  rượu  mừng, thật là nhộn nhịp vô cùng.

Đứa  bé may  mắn ấy lớn lên  trong tình thương yêu trìu mến  của  mẹ  cha,  năm cậu  20 tuổi  thì  kết  duyên với một  cô gái  xinh  đẹp  trong làng. Hai  vợ chồng  trẻ thương nhau đằm  thắm, và  cha  mẹ  cậu  cũng  rất đẹp lòng.

Nhưng trong đời, “người không sướng  ba năm, hoa không nở ba  tháng”, tai họa  đã  giáng xuống  gia  đình đang an vui êm ấm ấy.

Một ngày  xuân đẹp  trời,  gió hiu  hiu  thổi,  trăm hoa nở rộ,  cặp  vợ chồng  son  cùng  nhau đi  dạo  trong khu vườn sau  nhà. Trong lúc chuyện trò dưới gốc cây vô ưu, người  vợ trẻ bỗng  thấy một  đóa  hoa  đang nụ  sắp  nở trên một cành cây, bèn nũng nịu  bảo chồng:

– Phu quân yêu  dấu!  Chàng có thể  hái  đóa hoa  sắp nở kia  xuống  cho thiếp được không?

Nghe người vợ thân yêu ngỏ lời yêu cầu, người chồng đương  nhiên vội vàng  trèo  lên  cây  hái  hoa  cho nàng. Nhưng khi  chàng vừa  đưa  tay  lên  về phía đóa hoa  thì vô phúc  thay, có âm  thanh răng rắc  của  tiếng cây gẫy, trong thoáng chốc người  và cành hợp thành một  khối mà rơi xuống, vừa chạm đất  thì tính mệnh người chồng cũng  không còn!

Tai nạn xảy ra quá  đột ngột  khiến người vợ trẻ kinh hoàng ngất xỉu.

Khi hai  vợ chồng  phú  hộ nghe tin  bất  hạnh này,  họ không thể  nào  tin  được đó là sự thật. Đứa  con trai của họ  mới  thấy mặt đây  còn  mạnh khoẻ,  sinh động,  thì làm  sao bây giờ lại có thể  trở thành một  cái xác không hồn  được? Nhưng sự  thật hiển nhiên trước  mắt, làm sao có thể  không tin!

Hai  vợ chồng  già  hoảng kinh, đau  khổ,  còn  người vợ trẻ thì  tuyệt vọng  muốn tự  vẫn  theo  chồng,  ai biết chuyện cũng  phải rơi lệ thương cảm cho họ.

May  sao,  chính lúc đó đức Phật đi ngang qua  ngôi làng  này  để giáo  hóa,  khi  biết  được tin  này,  Ngài  bèn tìm  đến  nhà ông phú  hộ, an ủi một cách vô cùng  từ bi:

– Đời người  trên thế  gian, có sinh tức phải có tử,  có thịnh thì  phải có suy,  không ai có thể  làm  khác được. Trong cõi thế  giới Ta Bà này  không làm  sao có chuyện có sống  mà  không có chết. Không  có sức người  nào  có thể  đi ngược lại  dòng  sinh tử.  Con của  ông bà chết  đi, không phải do Trời quyết định, cũng  không phải do ai làm  hại.  Cậu  ấy  sống  là  do các  nhân duyên hòa  hợp lại,  cậu  ấy chết  là do các nhân duyên tan rã, thế  thôi. Giống như  một người lữ khách, không biết  lúc nào đến và không biết lúc nào đi. Ông bà không nên quá thương tâm, hãy  để cho tâm trí thư  giãn  một chút.

Nhưng những thánh ngôn chí lý của đức Phật, người phàm phu  ngu  si không lãnh hội được hoàn toàn. Con người  luôn  luôn  thấy rằng con  cá  nào  mình câu  hụt cũng  vĩ đại,  đứa  con nào  yểu  mệnh cũng  thông minh và ông chồng nào chết  sớm cũng chung tình! Vì thế  đức Phật bèn dùng phương tiện nói với họ rằng:

– Được rồi,  ông  bà  đừng  buồn  khóc  nữa, ta sẽ  cứu sống con của ông bà.

Nghe  hai  chữ “cứu sống”, hai  vợ chồng  già mừng rỡ khấu đầu  quỳ xuống  đất  lạy tạ, đức Phật đỡ hai  người dậy mà nói:

– Cứu  sống  cậu  ấy thì  không có gì khó,  chỉ có điều phải đến  nhà nào  chưa  từng có người  chết  để thắp ba cây hương  thì  mới có kết  quả.

Vì muốn cho đứa  con đã  chết  được sống  lại,  hai  vợ chồng  già  bèn  chia  nhau đi tìm.  Nhưng trên thế  gian, tìm  ở đâu  ra nhà nào  chưa  từng có người  chết?  Hai người  đành tuyệt vọng  cúi  đầu  trở  về.  Đức  Phật lại thuyết giảng cho họ nghe:

– Hai  người  phải hiểu cho rõ. Làm  người  trong thế gian  này,  có sinh thì  phải có tử.  Thương yêu  nhau ai hơn mẹ với con, gần  gũi nhau ai hơn vợ với chồng,  thế mà  có được sống  vĩnh  viễn  với nhau đâu?  Người  nào tráng kiện  đến  đâu, mạnh khoẻ  đến  đâu  rồi  cũng  có ngày  phải chết. Nếu  hôm  nay  con trai ông  bà  không chết  thì  tương  lai cũng  có lúc đôi bên phải chia  lìa.

Lời của  đức Phật như  hé  mở cánh cửa  trí huệ  của hai  vợ chồng  già, cuối cùng  họ giác ngộ rằng ở thế  gian chuyện gì cũng vô thường, nên  họ không còn quá  bi lụy nữa.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s