Bốn đứa con


bon nguoi con

Cách   đây   chừng  hơn   2.500   năm,  cũng chính là  lúc  đức  Phật Thích-ca Mâu-ni đang thuyết pháp ở thế  gian, có một  vị nữ cư sĩ tại gia học Phật, rất chí  thành tin  tưởng  và  cung  kính Như Lai. Mỗi buổi sáng bà đều đến gặp đức Phật cung  kính lễ bái,  chưa  bao  giờ quên, chưa  bao  giờ lười biếng  trễ nãi.

Một hôm,  bà thỉnh đức Phật đến  nhà thọ  cúng;  đức Phật biết  tâm ý của bà nên  cố ý hỏi:

– Bà thiết lập  đàn  trai cúng  dường  Phật là vì muốn có được phúc  báo gì?

Bà cư sĩ cung  kính trả lời:

– Nếu  được phúc  báo, con xin sinh được 4 đứa  con. Đức Phật từ bi hỏi:

– Tại sao lại muốn có 4 đứa  con?

– Bạch  Thế Tôn, nếu  con có 4 đứa  con, thì  khi chúng nó khôn  lớn, đứa  đầu  sẽ buôn  bán  làm  ăn,  kiếm  thật nhiều tiền. Đứa thứ  hai  sẽ cày ruộng làm  rẫy, mỗi năm gặt  hái  được nhiều thóc  lúa;  đứa  thứ  ba, con sẽ dạy  nó cố gắng  chăm chỉ,  tương  lai  làm  quan vinh  hiển tông môn,  và đứa  thứ  tư thì  con sẽ cho nó xuất gia học đạo, tu hành chứng thánh quả  để tiếp  độ cha mẹ cùng tất cả mọi người,  lúc ấy con sẽ hoàn toàn mãn nguyện.

Đức Phật nghe bà  kể những nguyện ước của  mình xong, chấp  thuận:

– Được, bà sẽ được như  ý.

Bà cư sĩ mừng rỡ cúng  dường  đức Phật xong, không bao lâu  sau  quả  nhiên thọ thai, sinh được một  cậu  con trai. Đứa  bé  từ  nhỏ  đã  thông minh lanh lợi,  không giống  với những đứa  bé  thường tình khác, nên  được cha mẹ thương yêu như  hòn ngọc trong tay.

Đứa bé theo  thời gian  mà lớn lên, tuy  mẹ nó cầu xin có bốn đứa  con nhưng bà lại không cho nó được đứa  em nào  cả.  Bao  nhiêu tình thương đáng lẽ phải chia  cho bốn, bà đều  đổ dồn hết  vào đứa  con duy nhất ấy.

Có một  hôm  vui chuyện, người  mẹ kể cho con nghe việc  mình cúng  Phật cùng  nguyện ước được  bốn  đứa con của mình, và tại sao mình lại muốn như  thế.  Người con nghe mẹ kể xong thì  khắc ghi lời mẹ trong lòng.

Lớn lên, cậu học làm  ăn buôn  bán. Nhờ thông minh lanh lợi nên  không đầy  một  năm sau, kiếm  được vô số tiền bạc tài sản, làm  cho cha mẹ rất vui mừng.

Sau  đó, cậu  không buôn  bán  nữa  mà  xoay qua  làm nghề canh nông.  Nhờ cậu chịu  khó cần lao cày cấy tưới tẩm, mức thu hoạch vô cùng  dồi dào phong phú, hàng xóm láng  giềng  ai nấy  đều  khâm phục. Trong nhà nay đã có tài sản  lại vừa có thóc gạo, họ trở thành một nhà đại phú  hộ.

Lúc ấy,  cậu  muốn hoàn thành nguyện vọng  thứ  ba của mẹ, tức là có một đứa con làm quan để rạng rỡ tông môn.  Cậu  vốn là một người tài ba nên  xin ra làm  quan không phải là  việc khó.  Chẳng bao  lâu  cậu  đã  thăng tiến thành một  vị quan lớn,  nên  gia  đình càng  giàu sang thêm.

Bây giờ có gì đáng buồn tiếc nữa đâu? Nhưng nguyện vọng  lớn nhất của  cậu  vẫn  chưa  thành tựu. Sau  một năm làm  quan, cậu thưa với mẹ rằng:

– Mẹ à,  bốn  điều  mà  mẹ  cầu  nguyện, con đã  hoàn thành được ba.  Bây  giờ chỉ  còn lời nguyện cuối  cùng, nếu  hôm  nay  con xuất gia thì  có phải là mẹ hoàn toàn mãn nguyện không?

Người  mẹ  biết  con  mình muốn xin  xuất gia,  thật ra đây  cũng  là  ý của  bà  lúc  đầu  nên  bà  vui  lòng  ưng thuận. Người con mừng rỡ từ biệt  cha mẹ, đến  chỗ đức Phật Thích-ca Mâu-ni xin xuất gia làm  sa-môn.

Nương  nhờ công đức của Phật, cùng với thiện duyên của  mình, thêm sự  gia  công  tinh tấn tu hành, chẳng bao lâu cậu chứng quả, thành một vị đại A-la-hán. Đắc đạo xong,  cậu  về nhà độ hóa  cha  mẹ cùng  tất cả người nhà.

Từ  đó  về  sau, cậu  bước  trên đường  hoằng dương Chính pháp, làm  lợi lạc  và  thành tựu  cho mọi  chúng sinh.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s