Trường Sinh Đồng Tử


phat day chung ty kheo

Có một lần,  đức Phật đang thuyết pháp tại thành Câu  Thiểm Di, trong chúng đệ tử chợt nổi lên một vụ tranh chấp  kịch  liệt,  không ai chịu nhường nhịn ai.  Đức Phật bèn  tập  họp  đại  chúng lại, thuyết giáo như  sau:

– Các  ông  đừng   tranh  chấp, không thể   dùng sự tranh chấp  để giải quyết tranh chấp. Chỉ có nhẫn nhục mới làm  ngừng lại được mọi sự tranh chấp  mà thôi.  Ta mong  các ông hãy  tôn trọng công đức của nhẫn nhục.

Ngày  xưa  tại nước  Kiều  Tát   Di  có vị  vua  tên  là Trường Thọ,  và  nước  Ba  La  Nại  có vua  tên  là  Phạm Dự,  là  hai  nước  láng  giềng  của  nhau. Một  hôm  vua Phạm Dự dẫn  đại binh xâm  lấn  nước Kiều  Tát  Di, vua Trường Thọ cũng  chỉ huy  một đội binh ra kháng cự.

Cuối cùng vua  Trường Thọ bắt  sống được vua  Phạm Dự, nhưng không những không giết mà còn đem phóng thích, và nói:

– Vận  mệnh của  ngài  đang nằm trong tay  tôi,  tôi tha cho ngài, từ nay  về sau  xin ngài  đừng  dấy binh gây chiến nữa.

Ngay  lúc ấy vua  Phạm Dự hoan hỉ lạy tạ. Nhưng về nước  ít lâu  sau, ông  lại  khởi  một  đại  binh trở  lại  báo thù rửa  hận. Khi ấy, vua  Trường Thọ suy nghĩ:

– Ta tuy  có thể  đánh thắng y, nhưng y sẽ không chịu thua ta. Ta lại đánh thắng y một  lần  nữa  không có chi là khó,  nhưng trong thâm tâm y sẽ không bao giờ chịu hàng phục, hơn nữa  chiến tranh là rất tàn ác. Ta muốn thắng y, y cũng  muốn thắng ta. Ta muốn hại  y, y cũng sẽ muốn hại  ta. Y muốn xâm  lấn  lãnh thổ của ta khiến cho dân  chúng của  hai  nước phải chịu  nhiều khổ  đau, thật là không đáng chút nào. Nếu y muốn đất  nước của ta thì  ta sẽ nhường đất  nước cho y, không cùng  y giao chiến. Như  vậy  trăm họ  trong hai  nước  sẽ  khỏi  điều khổ đau  chết  chóc.

Vua  Trường Thọ  suy  nghĩ   như   thế   xong,  gọi  đại thần đem  việc nước  giao  cho vua  Phạm Dự cai  quản, còn mình thì  đưa  hoàng hậu và thái tử lên xe lánh đến một  vương  quốc  khác ẩn  thân. Vương  quốc  ấy  không đâu  khác hơn mà chính là đất  nước của vua  Phạm Dự.

Vua  Trường Thọ thay họ đổi tên,  mặc  thường phục, nghiên cứu học hỏi nghề nghiệp, đi khắp các đô thị lớn, hòa nhã hiền dịu, dùng lời ca điệu  múa mang niềm  vui cho dân  chúng khắp nơi, và gởi gắm  thái tử cho người khác nuôi  nấng.

Vua Phạm Dự được mật báo cho biết  là vua  Trường Thọ đã thay họ đổi tên  và trốn ngay  trong lãnh thổ của mình, bèn lập  tức hạ lệnh bắt  về. Dân  chúng thấy vua Trường Thọ bị bắt, ai nấy  đều  thương tâm khóc không thành tiếng.

Thái tử  con  vua  Trường Thọ  tên  là  Trường Sinh Đồng  Tử, được gởi nuôi  ở một  nơi khác, lớn lên  thông minh lanh lợi, biết  làm  đủ mọi nghề, nghe tin  vua  cha bị bắt, bèn  cải dạng làm  một  người  tiều phu, tìm  cách lén lút  gặp vua  cha.  Vua Trường Thọ thấy con trai của mình, làm  như  không hề có chuyện chi xảy ra,  bảo con rằng:

– Nhẫn! Nhẫn! Đó mới là đạo hiếu!  Đừng  kết  nhân quả  oán  thù, hành đại  nguyện từ  bi mới là điều  quan trọng. Giữ  trong tâm mầm mống  của  sự  hung ác độc hại,  kết  thù gây oán là gieo trồng gốc rễ của ngàn năm tai họa, đó không phải là cách xử sự của người con hiếu thảo. Con phải biết,  tâm từ  bi của  chư  Phật bao dung cả trời  đất, các Ngài  coi kẻ oán  người  thân bình đẳng như  nhau. Ta tìm  đạo chân thật, xả thân để cứu người mà  còn sợ không làm  tròn đạo hiếu, nay  nếu  con vì ta mà  báo  thù kết  oán  là  đi ngược  lại  con đường  của  ta rồi! Dầu  gì đi nữa, ta cũng  không thể  cho phép con giữ ý định ấy. Con phải nhớ lời ta dặn  mới là đứa  con hiếu thảo của ta.

Trường Sinh Đồng Tử biết tâm ý của vua cha, nhưng không đành lòng ngồi nhìn cha bị giết oan nên  trốn vào một  khu rừng sâu  lánh nạn. Tất  cả những thân sĩ hào tộc trong nước Ba La Nại  đều  thương tình vua  Trường Thọ và đều  hy vọng ông vua  vô tội này  sẽ được thả ra.

Nhưng vua  Phạm Dự thấy cảm  tình của  mọi người đối với vua  Trường Thọ thì  rất lấy làm  lo sợ, ông nghĩ trừ  họa thì phải trừ  tận gốc, nên  hạ lệnh chém  đầu  vua Trường Thọ.

Khi  Trường Sinh Đồng  Tử biết  vua  cha  đã  bị giết, nửa  đêm  liền  lén vào thành cướp tử thi,  dùng gỗ thơm tẩm liệm  và chí thành khẩn thiết cầu siêu  cho cha.

Vua  Phạm Dự  biết  vua  Trường Thọ  có một  người con trai tên  là Trường Sinh Đồng Tử, ông hết  sức lo sợ sẽ có ngày  vị thái tử  này  đến  báo thù cho cha  nên  ăn ngủ  không yên, bèn ra lệnh truy nã Trường Sinh Đồng Tử một cách gắt  gao.

Trường Sinh Đồng Tử thay họ đổi tên,  về thành Ca Thi  sống,  trở  nên  một  nhạc sĩ lừng  danh, rất được ái mộ trong giới danh gia quý tộc.

Một hôm  vua  Phạm Dự được nghe nhạc của  chàng rất lấy  làm  thích thú, bèn  truyền lệnh cho chàng về cung  làm  người  hầu cận  gần  gũi  nhất, vua  tín  dụng chàng đến  nỗi giao cả bảo đao hộ thân cho chàng cầm giữ.

Một  hôm,  vua  Phạm Dự  lên  núi  săn  bắn, lạc  mất đường về và mất luôn cả liên lạc với đoàn  tùy tùng, bên thân ông chỉ còn mỗi một  Trường Sinh Đồng  Tử. Vua tìm  đường  về, thật lâu  mà  vẫn  không tìm  ra,  ông mệt mỏi  gối đầu  lên  đùi  của  Trường Sinh Đồng  Tử  nhắm mắt nghỉ  ngơi.

Ngay  lúc ấy, Trường Sinh Đồng Tử nghĩ  thầm:

– Tên  vua  ác độc này  là  một  tên  hôn  quân vô đạo, hắn đã  giết  người  cha  vô tội  của  ta, chiếm đoạt  lãnh thổ của cha ta. Hiện giờ sinh mệnh của hắn đang nằm trong tay ta, đúng là một cơ hội trời cho, đây thật là cái dịp ngàn năm một thuở  cho ta báo thù rửa  hận.

Nghĩ đến đây, Trường Sinh Đồng Tử rút đao ra định giết vua  Phạm Dự, nhưng cũng đúng lúc ấy, chàng nhớ lại  lời dặn  dò sau  cùng  của  phụ  vương,  bèn  cho  đao vào vỏ trở lại. Vừa lúc ấy vua  Phạm Dự hoảng hốt giật mình tỉnh giấc, nói với Trường Sinh Đồng Tử rằng:

– Ôi chao! Thật là dễ sợ! Thật là dễ sợ! Ta vừa mộng thấy Trường Sinh Đồng  Tử đến  đây  báo thù, cầm  đao cắt đầu  ta.

Trường Sinh Đồng  Tử  nghe vua  nói  thế,  chậm rãi trả lời rằng:

– Xin đại  vương đừng  lo sợ gì cả. Trường Sinh Đồng Tử  chính là  thần đây.  Thú  thật với đại  vương,  trong lúc  đại  vương  đang ngủ,  thần quả  có ý định báo  thù, nhưng chợt  nhớ  lại  di huấn của  cha  nên  thần lại  cho đao vào vỏ trở lại.

– Di huấn của cha ngươi như  thế  nào?

Vua  Phạm Dự hấp  tấp  hỏi.  Trường Sinh Đồng  Tử lập  lại  di huấn của  cha:  “Nhẫn! Nhẫn! Đó mới là đạo hiếu!  Đừng  gieo nhân quả  oán  thù, tâm độc hại  chính là gốc rễ của ngàn năm tai họa.”

Vua Phạm Dự tỏ vẻ không hiểu ý câu  nói ấy, hỏi lại

Trường Sinh Đồng Tử:

– Ta hiểu nghĩa chữ “nhẫn! nhẫn!” nhưng “tâm  độc hại chính là gốc rễ của vạn  năm tai họa” có nghĩa là gì?

– Thần giết  đại  vương,  Trường Sinh Đồng  Tử đáp, thì  bầy tôi của  đại  vương tất nhiên sẽ muốn giết  thần. Rồi bầy tôi của  thần cũng  nhất định muốn giết  bầy tôi của đại vương.  Tình trạng giết  qua  giết  lại này  sẽ luân chuyển vĩnh  viễn  không bao giờ ngừng. Còn nếu  thần tha cho đại vương,  đại vương tha cho thần, chỉ có nhẫn mới trừ  được căn nguyên của tai họa.

Vua  Phạm Dự nghe thế  hết  sức cảm  động,  hối hận lẩm  bẩm  tự nói một mình:

– Ta  đã  giết  hại  một  thánh nhân, tội  của  ta thật đáng chết!

Ngay  giờ phút đó, ông thành tâm muốn nhường cả đất   nước  cho  Trường Sinh Đồng  Tử,  nhưng Trường Sinh Đồng Tử nói một cách khiêm tốn và trang trọng:

– Đất  nước của  đại  vương  là sở hữu  của  đại  vương, chỉ xin đại vương trả lại cho thần lãnh thổ của vua  cha là đủ!

Vua  Phạm Dự  và  Trường Sinh Đồng  Tử  cùng  tìm đường trở về thành. Trên đường về, họ gặp rất nhiều vị đại  thần của  vua  Phạm Dự. Vua  Phạm Dự muốn thử lòng họ, bèn hỏi:

– Này  các khanh, ta muốn hỏi các khanh một  điều: giả  sử  các  khanh gặp  Trường Sinh Đồng  Tử  thì  các khanh sẽ đối phó với y ra sao?

Các vị đại thần muôn người như  một trả lời:

– Chặt tay  hắn!

– Chém đầu  hắn!

– Giết  hắn chết!

Vua Phạm Dự chỉ Trường Sinh Đồng Tử nói:

– Đây chính là Trường Sinh Đồng Tử.

Các  vị  đại  thần kinh hãi,   họ  nhất loạt  rút kiếm giương   cung,   sửa   soạn   giết   Trường Sinh  Đồng  Tử, nhưng vua  Phạm Dự lập tức ngăn lại:

– Không  được động thủ!

Rồi  vua  kể  lại  câu  chuyện Trường Sinh Đồng  Tử lấy  đức báo oán  cho các vị đại  thần nghe khiến các vị này  vô cùng  cảm  động.  Vua  Phạm Dự  còn  dặn  dò là sau  này,  bất  kỳ người  nào  cũng  không được có ác ý với Trường Sinh Đồng  Tử.  Các  vị đại  thần nghe thế  rất khâm phục  ngài.

Trở  về  cung  rồi,  vua  Phạm Dự  mời  Trường Sinh Đồng  Tử  tắm bằng nước  thơm, lấy  y phục  vương  giả khoác lên  người  chàng, nhường cung  điện  cho chàng, mời chàng lên  ngồi  lên  giường  vàng  của  mình và  còn đem  công chúa gả cho chàng nữa. Sau  đó, vua  phái rất nhiều quân lính, ngựa, voi hộ tống  chàng về nước.

Sau  khi  kể đến  đây,  đức Phật bảo đại chúng:

– Chư tỳ-kheo! Các ông nghe chuyện này  rồi có cảm nghĩ  thế  nào?  Vua  Trường Thọ  của  nước  Kiều  Tát  Di thực  hành nhẫn nhục, với tâm đại  từ  đại  bi  đầy  đủ thí  ân  huệ  cho người  thù của  mình, là một  tấm gương sáng, các ông nên  cố gắng  noi theo.  Các ông là những người  có lòng  tin  chân thành, rời bỏ quê  nhà, cắt  đứt ân ái gia đình, chưa  nghiên cứu sâu  chân lý của vũ trụ và cầu  chứng thực  tướng  của  nhân sinh, thì  phải thực hành nhẫn nhục, tán thán nhẫn nhục, thực  hành đại bi, tán thán đại bi, đem  ân huệ  bố thí  cho tất cả chúng sinh, thực  tướng  trong vũ trụ đồng một thể,  không nên có những tranh chấp  giữa  “ta” và “người”.

Đại chúng nghe lời Phật dạy đều cúi đầu  nhận lãnh, không ai còn khởi tâm tranh chấp  với nhau nữa.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s