Niệm Phật diệt tội


muc lien cuu me

Khi đức Phật đã chứng quả  Vô Thượng Bồ Đề  thì  có rất nhiều người  đi  theo  Ngài xuất gia  học đạo.  Dưới sự hướng  dẫn  của  Thế  Tôn,  có rất nhiều người đã chứng quả  A-la-hán, thoát được sự đau  khổ  của  sinh tử.  Các vị này  có thể  tự  do tự  tại đi lại  khắp mọi  nơi trong mười  phương không một  chút chướng ngại.

Trong số các vị đã  chứng quả  A-la-hán ấy  có một vị phát nguyện cứu độ tất cả những người  đã có nhân duyên với ngài  trong những kiếp  trước  hay  trong kiếp này.  Dầu  cho  họ  có đầu  thai làm  người  hay  làm  súc sinh, ngài  cũng  tìm  đủ  mọi cách  và vận  dụng đủ  mọi thần thông để giải  thoát cho họ.

Sau  một  vài tháng như  thế,  ngài  đã độ hóa  được vô số người, tất cả đều quy y Phật và đều trở thành những Phật tử thuần thành.

Duy  chỉ  có một  người  hãy  còn  ở dưới  địa  ngục  là ngài  chưa  tìm  ra cách nào để cứu được. Đó chính là mẹ của ngài  ở kiếp  này.  Lúc còn sống, mẹ ngài  không kính trọng người  lớn tuổi,  hủy  báng Tam  bảo,  nên  chết  rồi phải đọa  xuống  địa  ngục,  chịu  những cái  khổ  khủng khiếp như  bơi trong biển  lửa,  trèo  lên núi  đao. Nghiệp chướng của bà quá  nặng nề nên  tuy  có con trai đắc quả A-la-hán rồi mà  cũng  không cứu  bà  ra khỏi  địa  ngục được.

Thế nhưng người con hiếu thảo vẫn  tha thiết muốn cứu mẹ, tự biết  sức của chính mình không đủ nên  nghĩ cách nhờ đến  tha lực.

Vị A-la-hán thấy vua  của  một  vương  quốc  bé nhỏ nọ, tuy  còn trẻ tuổi  nhưng bản  tính hung bạo, đã từng tạo  tội giết  cha  để chiếm ngôi.  Tội giết  cha  và thí  vua nhất định sẽ chiêu cảm quả  báo khổ đau  cùng  cực.

Vị  A-la-hán dùng thần  thông quán thấy vị  hôn quân ngỗ  nghịch vô đạo  này  mệnh sống  chỉ  còn có 7 ngày, chết  rồi sẽ đọa ngay  xuống  đúng cái địa ngục  mà mẹ ngài  đang ở để cùng  chịu  chung cảnh khổ  của  địa ngục  ấy.

Vì muốn cứu mẹ và đồng  thời  cứu luôn  ông vua  lẫn tất cả những người  đang chịu  khổ  trong địa  ngục,  vị A-la-hán bèn đến trước  mặt vua,  hiện thần thông, nửa thân người treo  lơ lửng  trên hư không.

Vua  thấy thế  hoảng sợ vội rút kiếm  ra tính sát hại ngài, nhưng lưỡi  kiếm  chưa  chạm đến  thân ngài  thì vuột  khỏi  bàn  tay  vua  rơi xuống  đất. Vua  lấy  làm  lạ, vừa  định mở  miệng ra hỏi  thì  nửa  phần thân người đang treo  lơ lửng  trên hư không bỗng nói trước:

– Có phải cái ngôi báu  mà  bệ hạ  đang ngồi đó là do bệ hạ  chiếm đoạt  không? Bệ hạ  giết  vua  cha  để soán ngôi, bệ hạ  có biết  tội ấy nặng như  núi  không? Nếu  bệ hạ  không mau mau hối lỗi, chỉ trong bảy  ngày  nữa  bệ hạ sẽ chết  và đọa xuống  địa ngục.  Hôm nay  tôi đặc biệt đến  đây  để báo cho bệ hạ  biết  trước  mà  sớm sám  hối, may  ra mới thoát khổ sau  này.

Nhà vua  nghe thế  trong lòng vừa xấu  hổ vừa sợ hãi. Nghe  rằng cái  chết  đang kề  cận  ngay  trước  mắt, chỉ trong vòng  7 ngày  nữa  là thọ  mệnh chấm dứt  rồi sau đó sẽ rơi xuống  địa ngục  chịu  khổ, ông chợt biết  những việc  ông  làm  là  tội  lỗi. Nhà vua  khóc  lóc thảm thiết, van  cầu ngài  A-la-hán ra tay  cứu độ.

Vị A-la-hán thương xót  sự  ngu  muội  của  ông,  nói rằng:

– Bây giờ thọ mệnh của bệ hạ chỉ còn có 7 ngày, dẫu có muốn tạo  công đức cũng  không kịp  nữa. Tôi cho bệ hạ biết,  nếu  trong 7 ngày  tới mà  bệ hạ có thể  xả bỏ tất cả mọi thứ, một  lòng thành tâm niệm  “Nam  Mô A-di- đà  Phật” thì  có thể  nương  vào  sức  đại  từ  đại  bi  của Phật A-di-đà mà được độ thoát.

Nghe  lời dạy bảo của vị A-la-hán, nhà vua nhất tâm nhất ý niệm  thánh hiệu Phật A-di-đà.

Quả  nhiên 7 ngày  sau  ông  tắt thở,  nhưng tâm trí vẫn  hết  sức tỉnh táo  sáng suốt. Ông  biết  mình đã  rơi xuống  địa  ngục,  nhưng nhờ  trong ròng  rã 7 ngày  liền ông đã niệm  danh hiệu Phật A-di-đà cho đến mức nhất tâm, nên  đến  cửa địa  ngục  rồi mà  cũng  không chút sợ hãi,  ông cứ thế  tiếp  tục niệm  danh hiệu Phật.

Khi  danh hiệu Phật vừa  từ  cửa  miệng ông  xướng lên  thì  địa  ngục  bỗng  nhiên mát mẻ,  các dụng cụ tra tấn bày  hai  bên  bỗng  không cánh mà  bay.  Lúc  ấy tất cả tội  nhân trong địa  ngục  đều  cùng  nhau bắt  chước nhà vua  niệm  Phật. Tâm  thành khẩn của  mọi  người đã giao tiếp  được với nguyện lực của đức Phật A-di-đà, nên  nhà vua,  mẹ của vị A-la-hán cùng hết  thảy mọi tội nhân trong ngục  đều  được giải  thoát và siêu  sinh.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s