Hái hoa dâng Phật


hai hoa CungPhat

Có một  lần  đức  Phật đi  dạo  ở thành La Duyệt. Trời  đương   độ  mùa xuân, cảnh xuân tươi  đẹp,  thời  tiết lý tưởng. Đức Phật thong thả từ thành trong đi vòng ra thành ngoài, nhìn cảnh sông nước tươi tốt,  đồng  cỏ mơn mởn xanh, Ngài  thấy trong lòng thơ thới,  an nhiên. Bỗng dưng  từ xa vọng lại tiếng ca, nghe sao  mà  ai oán,  sao  mà  bi thảm đến  thế!  Lúc ấy, Đức Phật yên tịnh ngồi bên bờ suối.

Không  lâu  sau, một  đoàn  người  đủ  cả già  trẻ nam nữ, trong tay ôm một bó hoa tươi, im lặng  tiến đến gần.

Từ xa, họ đã thấy đức Phật uy nghi, tướng  hảo, như mặt trời mọc buổi bình mình, như  trăng sáng giữa  bầu trời  đầy  sao,  còn có rất đông  các vị đệ tử  Bồ Tát  vây quanh trước  sau;  trong lòng  họ, ai  nấy  đều  cảm  thấy như  mình bắt  được một  kho  tàng quý  báu, nên  không ai  bảo  ai,  như  ong  vỡ tổ,  họ  chạy  đến  trước  mặt đức Phật, đảnh lễ Ngài  và nói:

– Bạch  Thế  Tôn!  Chúng con  thấy Ngài  tướng  hảo trang nghiêm, biết  ngay  Ngài  chính là  đức  Phật tối tôn, chỉ có Ngài  mới là bậc cứu thế  chân chính mà thôi. Chúng con phụng mệnh quốc vương,  mỗi ngày  phải ra ngoài  thành hái  hoa  để chưng bày  trong hoàng cung, ngày   nào  không hái  được  hoa  thì  sinh mệnh chúng con khó  có thể  bảo toàn, chúng con sẽ bị khổ  hình roi vọt trút trên đầu  trên cổ không thương xót.  Hôm  nay chúng con có may  mắn lớn gặp  được Ngài  là  bậc  Đại Thánh, giống  như  người  bệnh được thuốc, thật không ai  có thể  hình dung được  niềm  vui  mừng của  chúng con. Thỉnh cầu  Thế  Tôn  tiếp  nhận những bó hoa  tươi chúng con xin cúng  dường.

Đức Phật mỉm  cười, xót thương họ mà nói:

– Không  nên  làm  như  thế.  Các  người  phụng mệnh nhà vua mà hái hoa, nếu  đem hoa tặng ta thì các người sẽ chịu  sự trừng phạt của  nhà vua,  làm  sao  ta có thể nhẫn tâm lấy hoa của các người!

– Bạch   Thế  Tôn!  Xin  Ngài   quan sát rõ  tâm của chúng con.  Được gặp  Phật xuất thế  là  chuyện muôn ức kiếp  khó mà  có được. Chúng con thà xả bỏ cái thân mệnh ngắn ngủi  đau  khổ,  đem  hoa  cúng  đường  Phật gieo  trồng nhân duyên thiện lành và  thoát khỏi  cái thân phận đớn đau  này.

– Nếu  quả  thật các người bị nhà vua  xử phạt thì  các người sẽ phải làm  thế  nào?

– Bạch  Thế Tôn! Chúng con quyết không ân hận, vì dù  cho có bị sát hại  đi chăng nữa, thì  nhờ  nương  vào công đức của  Phật, chúng con chắc  chắn sẽ không còn rơi vào nẻo ác, cuối cùng  cũng  sẽ sinh vào chỗ tốt  đẹp an vui.

Người nào biết rõ rằng sống là khổ đau mới phát tâm muốn giải  thoát một  cách  chân thật. Đức  Phật mỉm cười, im lặng  gật  đầu. Những người ấy bèn  lấy hoa  rải lên thân Phật và chúng đệ tử Bồ Tát  xung  quanh Ngài. Không  trung lập tức ngát lên hương  thơm  ngào  ngạt.

Những người hái hoa thấy tôn nhan của đức Phật lộ vẻ hoan hỉ, họ bèn nhảy nhót vui mừng và xin thọ Tam quy,  Ngũ  giới.

Sau  đó, đức Phật còn thuyết pháp Đại  thừa Lục độ (Sáu  Ba-la-mật) cho  họ  nghe. Những người  hái  hoa này  đều  phát tâm vô thượng, hiểu rõ sâu  xa  ý nghĩa Phật pháp, đạt  được vị bất  thối  chuyển.

Đức Phật hoan hỉ thọ ký cho họ:

– Các  người  sau  này  sẽ  thành Phật, đều  có tên  là Diệu  Hoa.

Những người hái  hoa đảnh lễ đức Phật xong, vui vẻ lui đi.

Cúng dường  Phật bằng tâm chân thành, dù chỉ một đóa hoa cũng  được Phật thọ ký, Phật pháp quả  thật là không thể  nghĩ  bàn!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s