Kiện Đạt Đa ích kỷ


soi to coi cuc lac

Có một  hôm  đức Phật đang đi dạo  bên  bờ hồ  sen.  Lúc  ấy  buổi  sáng sớm,  gió  nhè nhẹ  thổi,  hương  sen phảng phất. Từ dung của đức Phật như  trăng rằm, ngài  chăm chú  nhìn giữa  hồ sen,  thấy hoa sen hàm tiếu đầy hồ, nước xanh trong vắt,  lấp lánh ánh sáng.

Bỗng  nhiên, Ngài  dùng huệ  nhãn nhìn thấu qua đáy hồ và thấy cảnh địa ngục.

Trong địa  ngục  bốn phía đen  ngòm  có một  hồ máu đỏ tanh tưởi,  trong đó ngàn vạn  tội  nhân đang chìm nổi,  khóc  than thảm thiết, có kẻ  thì  sức  lực cạn  kiệt mệt  mỏi,  có kẻ  thì  giãy  giụa  vùng  vẫy.  Giữa  đám  tội nhân ấy, đức Phật nhìn ra một  người  mạnh khoẻ  nhất tên  là Kiện  Đạt  Đa,  cũng  đang tận lực vùng  vẫy  giãy giụa.

Kiếp  trước,   Kiện   Đạt   Đa  là  một  tên   tướng   cướp chuyên đốt  nhà và  giết  người,  không có  tội  ác  nào không nhúng tay  vào. Vì tội ác dẫy đầy chồng  chất mà hắn phải đọa xuống  địa ngục.

Nhưng có một  lần,  sau  một  vụ  cướp  của  đốt  nhà, trên đường  về hắn thấy một  con nhền nhện đang từ từ  bò ngang qua  đường.  Khi  vừa  đưa  chân lên  định đạp  xuống  kết  liễu  mạng sống  con nhện, bỗng  nhiên hắn khởi lên một niệm  lành trong tâm: “Con nhện nhỏ bé này  cũng  có sinh mệnh, giết  nó chết  giữa  đường  kể cũng  tội nghiệp, thôi  hôm nay  ta tha cho nó làm  phước một  phen!”  Con  nhện dưới  chân hắn vội ba  chân bốn cẳng  chạy  bán  mạng tìm  đường  sống.

Khi đức Phật quan sát tới việc thiện của  hắn, Ngài liền  tìm  cách  cứu  Kiện  Đạt  Đa  ra khỏi  địa  ngục.  Vừa khéo,  một  con nhện của  thế  giới Cực Lạc  đang giăng một  sợi  tơ  bạc  tuyệt đẹp  giữa  những cành hoa.  Đức Phật bèn nắm lấy sợi tơ bạc ấy, và thả từ hồ sen  xuống tận địa ngục.

Địa ngục  đen ngòm  không chút ánh sáng, dễ sợ như một  ngôi  nhà mồ, chỉ thấy có một  vài  bộ mặt hung ác gớm ghiếc  và vô số tội  nhân như  những hạt cát  chìm nổi  trong hồ  máu, bò trườn vặn  vẹo  như  những  con trùng.

Kiện Đạt Đa vốn khoẻ mạnh, vô tình ngẩng đầu  lên, thấy giữa  không gian  đen  ngòm  có một  lằn  ánh sáng chiếu xuống  đỉnh đầu  hắn. Như  gặp được cứu tinh hắn mừng rỡ nghĩ  rằng:

– Đây  không phải là một  sợi tơ nhện từ  cõi trời  xa thăm thẳm kia  đang từ  từ  hạ  xuống  hay  sao?  Giả  sử như  ta bám  được sợi tơ nhện này  rồi cứ thế  mà leo lên, làm gì mà không thoát được địa ngục và trèo  lên tới thế giới Cực Lạc?

Nghĩ  thế  rồi,  hắn bèn  hai  tay  nắm lấy  sợi tơ nhện, rồi vận dụng hết  sức lực cố gắng  trèo  lên. Cái nghề trèo cây đu  cành vốn là nghề của  một  tên  tướng  cướp như hắn, nên  hắn trèo  lên một cách dễ dàng!

Nhưng khoảng cách  giữa  địa  ngục  và Cực Lạc  thế giới sao  mà  xa xôi diệu  vợi, dẫu  cố gắng  tới đâu  cũng không thể   trong một  lúc  mà  leo  tới  được.  Sau   một khoảng thời  gian  dài,  Kiện  Đạt  Đa  từ  từ  thấm mệt, hắn đành phải lơ lửng  giữa  hư không mà nghỉ  ngơi.

Lơ lửng  giữa  hư không như  thế,  Kiện  Đạt  Đa thuận mắt nhìn xuống   phía dưới.  Hồ  máu trong địa  ngục bây  giờ đã  chìm  ẩn  trong một  màu đen  sâu  thẳm, mù mờ không thấy rõ nữa. Kiện  Đạt  Đa lòng như  nở hoa, mừng rỡ cất tiếng cười hô hố.

Đột nhiên hắn thấy phần dưới của sợi tơ nhện có vô số tội nhân đang lũ lượt như  đàn  kiến  theo  gương hắn cố gắng  trèo lên. Hắn kinh hoàng phẫn nộ tự nghĩ: “Mỗi một mình ta trèo  mà còn sợ sợi tơ nhện mong manh kia đứt  mất, huống chi với sức nặng của  chừng ấy người! Nếu  chẳng may  sợi  tơ  nhện đứt  thì  tất cả  những cố gắng  và hy vọng của ta sẽ tan thành bọt nước, phải rơi xuống  địa  ngục  chịu  khổ  nữa!”  Lũ  tội nhân vẫn  hàng hàng lớp lớp không ngừng trèo  lên, càng lúc càng đông. Kiện  Đạt  Đa cuống  quýt vừa  sợ vừa  giận, nổi sân  hận la hét  om sòm:

– Ê! Ê! Cái lũ tội nhân kia! Sợi tơ nhện này  là của ta khám phá, nó thuộc quyền sở hữu  của  ta! Ai cho phép bọn bây trèo  lên? Đi xuống!  Đi xuống!

Vừa  dứt  lời, sợi tơ nhện bỗng  đứt  ngay  ở phía trên chỗ Kiện  Đạt  Đa đang nắm.

Tên  Kiện  Đạt  Đa ích kỷ kia  xoay tít giữa  hư không mấy  vòng,  rồi rơi tõm  xuống  địa  ngục  trở  lại.  Phần tơ nhện còn lại  vẫn  óng ánh, lấp  lánh trong địa  ngục  tối tăm lặng  im  như  cõi chết, nhưng quá  xa  tầm tay  với của  tội  nhân, như  một  con diều  lơ lửng  cao vút  trong không trung.

Khuôn mặt từ  bi  của  đức  Phật liền  phủ  lên  một thoáng buồn.  Ngài  lắc đầu  khẽ  thở dài một tiếng.

Hoa  sen  nở đầy  hồ vẫn  tỏa  hương  ngào  ngạt, lá sen mềm  mại  vẫn  xanh mơn mởn, và lòng từ bi thương xót của đức Phật thì  cứ vẫn  dạt  dào.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s