Tinh xá và thiên cung


tinh xa va thien cung

Xá-lợi-phất là một trong các vị đệ tử hàng đầu  của  đức Phật. Từ khi  ngài  bỏ ngoại đạo về quy y Phật thì Tăng đoàn lớn mạnh lên rất nhiều, vì ngài đã dẫn theo thêm cả một đồ chúng đông đảo cùng lúc xuất gia theo Phật.

Đức  Phật rất tin  tưởng  vào  nhân cách  cũng  như năng lực của ngài. Lần  đầu  tiên khi cần có người trong tăng đoàn  đến miền  bắc Ấn Độ để hoằng pháp và trông coi công trình xây dựng  tinh xá Kỳ Viên, chính ngài  là người được đức Phật giao cho trọng trách đó.

Nguyên do là ở nước Ma-kiệt-đà, miền  nam Ấn Độ, đã có tinh xá Trúc  Lâm,  nhưng còn ở miền  bắc thì  hai năm sau  khi đức Phật thành đạo vẫn  chưa  có địa điểm thuận lợi nào làm  cơ sở cho Ngài  thuyết pháp.

Một hôm,  nhân duyên xui khiến trưởng giả Tu-đạt ở thành Xá-vệ nước Kiêu-tát-la  đến  miền  nam thăm người  thân, được diện  kiến  thánh nhan của  đức Phật, bèn  xin  quy  y và  tự  nguyện phát tâm xây  dựng  một tinh xá ở miền  bắc cúng  dường  đức Phật, để nước pháp cam-lồ được ban  rải  khắp mọi nơi.

Trưởng giả Tu-đạt ở thành Xá-vệ, sau  khi mua được vườn hoa  của  thái tử Kỳ-đà bằng cách  dùng vàng  trải đầy mặt đất, bèn xin đức Phật phái một người đến thiết kế và chỉ dẫn  việc xây cất tinh xá tại đấy.

Đức Phật biết  rằng khi  Phật pháp còn chưa  truyền đến  miền  bắc thì  người  dân  ở đó đa phần đều  tin  theo ngoại  đạo. Vì thế,  người được phái đến miền  bắc không những phải lo việc xây cất  tinh xá mà  còn phải có khả năng hàng phục  đồ  chúng của  ngoại  đạo  nữa. Vì lý do đó mà  đức  Phật đã  chọn  ngài  Xá-lợi-phất để  giao nhiệm vụ theo  trưởng giả Tu-đạt về thành Xá-vệ.

Quả  thật vậy,  tinh xá  bắt  đầu  xây  dựng  chưa  bao lâu  thì  ma nạn đã bắt  đầu  xảy tới.

Rất  nhiều ngoại  đạo  ganh tức  với Phật giáo  đang phát triển, bèn kéo đến yêu cầu trưởng giả Tu-đạt phải bỏ ngay  ý định xây dựng  tinh xá cúng  dường  đức Phật và còn bảo ông không được tin  theo  đức Phật nữa.

Trưởng giả  Tu-đạt vốn đã  được tiếp  nhận hồng  ân của  pháp Phật nên  không màng đến  những lời  của ngoại  đạo.  Vì thế  ngoại  đạo  bèn  nghĩ  đến  việc  tranh luận cùng  đệ tử của  đức Phật, tức là ngài  Xá-lợi-phất.

Họ nghĩ  là nhờ  vào số đông  sẽ có thể  hạ  bệ Phật giáo ở miền  bắc  ngay  từ  buổi  đầu  và khiến cho trưởng giả Tu-đạt thay đổi ý định.

Nghe  tin  này,  trưởng giả  Tu-đạt rất kinh hoàng. Ông nghĩ  rằng, làm  sao một  mình ngài  Xá-lợi-phất có thể  tranh biện  nổi với số đông ngoại  đạo như  thế?

Lòng nặng trĩu ưu tư, trưởng giả Tu-đạt đành phải chuyển đến ngài  Xá-lợi-phất lời yêu cầu của bọn ngoại đạo. Không  ngờ khi nghe tin  thì  ngược lại, ngài  Xá-lợi- phất rất vui mừng, vì thấy rằng đây  là cơ hội tốt  nhất để ngài  tuyên dương  Chánh pháp.

Sau  khi  định ước xong về thời  gian  và địa  điểm  của ngày  đại  hội  tranh biện,  phía ngoại  đạo  bèn  chọn  ra mười vị luận sư xuất sắc nổi danh nhất để đối phó với mỗi một mình ngài  Xá-lợi-phất.

Nhưng sự lo lắng  của  trưởng giả  Tu-đạt thật ra là hoàn toàn không cần  thiết, vì cho dù  về mặt số lượng thì  các luận sư  ngoại  đạo  là  đông  đảo,  còn phía Phật giáo  chỉ có mỗi một  mình ngài  Xá-lợi-phất, nhưng về mặt thực  lực tranh biện thì đừng  nói gì mười vị luận sư này,  mà  dẫu  có đến  ngàn vạn  luận sư ngoại  đạo  cũng không phải là đối thủ tranh biện  của ngài  Xá-lợi-phất.

Vì sao vậy? Vì trong hàng đệ tử Thanh văn  của đức Phật, ngài  Xá-lợi-phất là  bậc  trí tuệ  đệ  nhất, không ai  sánh bằng. Ngài  xuất thân từ  một  gia  đình danh tiếng thuộc dòng  Bà-la-môn, ông nội và cha  ngài  đều là những vị luận sư Bà-la-môn nổi danh, Bà-la-môn, là những vị học giả lỗi lạc nhất của toàn cõi Ấn Độ thời ấy.

Nói  về  kiến  thức  thế  gian, ngài  Xá-lợi-phất, tinh thông tất cả các mọi kinh điển,  luận thư  của ngoại  đạo. Nhưng còn hơn thế  nữa, hiện nay  ngài  đã đạt  được trí huệ  giải  thoát nhờ  chứng đắc  thánh quả  A-la-hán.  Vì thế,  việc ngài  Xá-lợi-phất đứng  ra tranh biện với ngoại đạo thật ra là một sự kiện  có thể  hoàn toàn thấy trước được kết  quả.

Quả  thật như  vậy, vào ngày  tranh biện  ấy ngài  Xá- lợi-phất đã toàn thắng một cách thuyết phục. Rất nhiều đồ chúng ngoại  đạo sau  khi  được nghe cuộc tranh biện đã  xin  quy  y với ngài  Xá-lợi-phất, từ  bỏ ngoại  đạo  để nương  về với Chánh phápThích-ca Mâu-ni.

Phật giáo  khi  ấy tuy  hãy  còn ở miền  nam mà  ánh sáng Chánh pháp đã bắt  đầu  được chiếu rọi đến  miền bắc. Số người ngoại  đạo nhờ sự thức  tỉnh của  ngài  Xá- lợi-phất mà  quay về quy  y Phật lên  đến  cả ngàn vạn người.

Lúc  ấy  trưởng giả  Tu-đạt mới  thở  phào  một  tiếng nhẹ  nhõm. Ông  hết  sức  khâm phục  trí tuệ  của  ngài Xá-lợi-phất và  lại  càng  tin  tưởng  hơn  vào  giáo  pháp của đức Phật.

***

Công  trình xây  cất  tinh xá  Kỳ  Viên  tiến hành rất mau lẹ.  Theo  sự  thiết kế  của ngài  Xá-lợi-phất thì  có 16 điện  chỉ  dành làm  nơi đại chúng vân  tập, lại có ba trăm căn phòng lớn, sáu  mươi ba nơi thiền phòng an tịnh; ngoài  ra cũng có đầy đủ các tịnh thất mùa đông,  nhà trú mùa hạ,  thảy thảy đều riêng biệt;  nhà trù, phòng tắm, chỗ rửa  chân, nhà xí… không thiếu gì cả.

Khi  tinh xá  xây  dựng  gần  xong,  ngài  Xá-lợi-phất nói với trưởng giả Tu-đạt:

– Trưởng giả  Tu-đạt, ông  nhìn xem  trong không trung hiện giờ vừa có gì xuất hiện vậy?

Trưởng giả Tu-đạt nhìn lên rồi thất vọng trả lời:

– Bạch  tôn giả, tôi không nhìn thấy gì cả.

– Điều  đó không có gì lạ,  vì mắt thường không thể nhìn thấy những hiện tượng  như  thế.  Bây  giờ, nương vào thần lực thiên nhãn của tôi, ông hãy  thử  nhìn xem một lần  nữa.

Trưởng giả Tu-đạt ngước mắt nhìn rồi mừng rỡ reo lên:

– Bạch  tôn giả, tôi thấy có rất nhiều cung  điện  nguy nga  tráng lệ!

– Đó toàn là những cung  điện  của  trời  Lục  dục,  do việc ông cúng  dường  tinh xá cho đức Phật thuyết pháp nên  ứng  hiện. Tuy  tinh xá ở đây  xây  dựng  chưa  xong nhưng ở trời  Lục  dục thì  cung  điện  phước  báo của  ông đã hoàn tất.

– Xin hỏi tôn giả, cõi trời Lục dục có quá  nhiều cung điện  như  thế,  tương  lai  tôi nên  sinh về cõi trời  nào  là tốt nhất?

Tôn giả Xá-lợi-phất giải  thích:

– Cõi trời  Đao-lợi  có thọ  mệnh rất lâu  dài,  cư dân  ở đó đều  biết  tu hành, chuyên cần  thực  hành Phật đạo, rất khó bị đọa lạc. Ông nên  phát nguyện sinh về đó.

– Vậy tôi nguyện sẽ sinh về cõi trời  Đao-lợi!

Khi trưởng giả Tu-đạt vừa phát nguyện như  thế  thì tất cả các cung  điện  khác liền  từ từ ẩn mất, chỉ còn lại cung điện  của cõi trời Đao Lợi là thêm phần huy  hoàng lộng lẫy trước  mắt ông.

Suốt  cả một đời, chưa  bao giờ trưởng giả Tu-đạt vui mừng như  lần  ấy!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s