Cái lưỡi không xương


cai luoi khong xuong

Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa

Có ông Vua nọ vợ vừa chết đi

Trong lòng đau xót kể chi

Tình thương tất cả dồn về cho con

Một nàng công chúa còn son

Khiến Vua đỡ cảnh héo hon cung vàng,

Vua sinh ra mỗi mình nàng

Tươi vui, xinh đẹp, dịu dàng, dễ thương.

* Một ngày công chúa liệt giường

Ốm đau bệnh hoạn, hết đường thuốc thang

Bao nhiêu thày thuốc tài năng

Ra công cứu chữa chẳng ăn thua gì;

Xanh xao, hốc hác, li bì

Nàng nằm cung cấm. Bệnh chi lạ đời?

* Vua bèn triệu tập khắp nơi

Bao thày thuốc giỏi đón mời về cung

Họp bàn, tranh cãi tưng bừng

Trăm thày trăm ý nghe chừng khó xuôi

Cuối cùng giải pháp ra đời:

“Sữa sư tử cái chữa thời khỏi ngay!”

* Chao ơi nghe khó khăn thay!

Nào đâu sư tử quanh đây mà tìm

Vua bèn truyền lệnh khắp miền

Ai tìm ra sữa Vua liền thưởng cho

Bổng nhiều, lộc lắm, chức to,

Bao người liều mạng nào lo sợ gì

Lùng sư tử, chấp gian nguy

Mong sao kiếm sữa đem về lập công.

* Có chàng trai trẻ xóm Đông

Đã ham quan chức, lại mong bạc tiền

Nghe tin lặn lội đi liền

Rừng sâu núi thẳm cố tìm sữa kia,

Vài ngày sục sạo hiểm nguy

Gặp ngay sư tử đang đi một bầy

Theo về hang. Nghĩ kế hay

Trộn vào nước uống thuốc này ngủ say,

Cả bầy sư tử lăn quay

bay su tu ngu

Ngủ mê ngủ mệt suốt ngày mãi thôi

Chàng trai cứ việc thảnh thơi

Tìm sư tử cái, sữa thời nặn ra

Nặn xong ôm sữa về nhà

Thoát vùng nguy hiểm thật là êm ru!

* Trên đường mang sữa dâng Vua

Gốc cây nghỉ mệt chàng vừa lơ mơ,

Có ngài La Hán bất ngờ

Đi ngang nghe tiếng tranh đua khoe tài

Sáu giác quan của chàng trai

Tranh công kịch liệt cãi hoài cùng nhau.

* Đôi Tai: “Tôi chiếm công đầu

Tai không nghe rõ lệnh sao thi hành

Biết chi mà kiếm loanh quanh

Nghe Vua cần sữa ai rành hơn tôi?”

* Hai Chân đạp đất trả lời:

“Tai nghe nhưng nếu chân người chẳng đi

Hai chân này cứ đứng ỳ

Làm sao lấy sữa mang về cho Vua?”

* Láo liên Mắt chẳng chịu thua:

“Các anh nói bậy! Chớ đùa với tôi!

Tai nghe. Chân bước. Đúng rồi

Mắt này nhắm lại, bỏ đời các anh!

Hố sâu lộn cổ bò quanh

Làm sao thấy sữa mà dành công đây?”

* Cánh Tay gân guốc cãi ngay:

“Thiếu đi mười ngón tay này của ta

Làm sao vắt được sữa ra

Các anh đừng có ba hoa hợm mình!”

* Từ đầu Lưỡi vẫn lặng thinh

Giờ đây nổi trận lôi đình hét vang:

“Im đi! Chớ có làm tàng!

Khinh người rồi chẳng ngó ngàng đến ai

Tưởng ta đồ bỏ, hết xài

Rồi đây sẽ biết lưỡi oai vô cùng!”

* Quả nhiên khi tới hoàng cung

Chàng trai dâng sữa, tay bưng ngang đầu

Chợt Vua nghe Lưỡi trình tâu:

“Tưởng rằng sư tử ngờ đâu sữa lừa!”

Vua nghe Lưỡi nói bất ngờ

Đang mừng công chúa sắp nhờ thuốc hay

Giờ đây giận giữ ra tay:

“Mang tên bịp bợm tới ngay pháp trường

Chém đầu y để làm gương

Cả gan lừa gạt coi thường cả Vua!”

* Chàng trai hết sức phân bua

Chẳng tin. Vua mắng: “Chớ đùa cùng ta!”

May thay có vị quan già

Tâu rằng uống thử sữa là biết ngay

Bệnh nhân khỏi, là thuốc hay

Sữa do sư tử ta đây mong chờ

Nếu không khỏi, lúc bấy giờ

Chém đầu chẳng muộn, sẽ đưa pháp trường.

* Vua nghe hợp lý mọi đường

Truyền đưa bình sữa cho nàng con yêu

Uống xong bệnh giảm rất nhiều

Vài ngày mạnh khỏe, diễm kiều như xưa.

Vị La Hán vào gặp Vua

Kể ra câu chuyện tranh đua bữa nào:

“Giác quan cãi lộn cùng nhau

Lưỡi kia lắt léo nên tâu hại người!”

Vua nay hiểu rõ đầu đuôi

Thưởng công hậu hĩnh chàng trai xóm nghèo.

* Phật từng dạy: “Các Tỳ Kheo

bon su thich ca

Hãy hòa hợp lại cùng theo Đạo mầu

Như là nước, sữa hòa nhau

Như là ánh sáng hòa bầu không gian!”

(phỏng theo bản văn xuôi của Nguyên Cao)

trun que cu chi

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s