Quả báu nhãn tiền


Thưở xưa trên giang san của xứ Thần Châu, Đức Hoàng Đế trị vì nước ấy tên Vạn An. Ngài có bảy người con trai đã trưởng thành và bảy hoàng tử ấy điều được nhậm chức rất trọng yếu của triều đình để trấn giữ trong bảy nước chư hầu.

Đức vua Vạn An đã lớn tuổi nên ngài muốn nhường ngôi thiên tử lại cho con. Nhưng vì điều kiện quan trọng cho vận mạng xứ Thần Châu sau này, nên hoàng đế đã bao ngày bàn luận với quần thần để ngăn ngừa hậu quả của chiến tranh giành giựt ngôi vua, song rốt cuộc cũng chẳng tìm được một biện pháp nào thích ứng cả.

Chiều nay cảnh vườn thượng uyển lại chìm dần trong bóng  tối, mọi vật im lìm đáng sợ. Không một bóng vũ  nữ, chẳng có một điệu đàn, những lồng đèn của cung điện và vườn thượng uyển đã  được thấp sáng. Trong lúc ấy, nếu có ai nhìn kỹ thì kia: trên con đường ít sáng, Hoàng Đế Vạn An tay chắp ra sau, tới lui và thỉnh thoảng lại gật đầu như bằng lòng một sự gì lắm…Bóng Hoàng Đế lại đi dần về cung điện, rồi mất hút trong rèm hoa. Một lúc sau ta lại thấy bảy bóng ngự lâm quân chạy vụt ra ngoài và nhảy vội lên lưng bảy con hồng mã to lớn, ra roi sải đi như bay…với trách vụ sứ thần đem chiếu chỉ nhà vua vượt ra biên thùy để trao lại cho bảy hoàng tử hầu triệu gấp về triều.

Trong bao ngày chờ đợi, thì hôm nay bảy vị hoàng tử đã về đủ mặt. Tại ngân loan điện, bảy hoàng tử cúi đầu tung hô vạn tuế xong, họ đều hồi hợp chờ đợi lệnh.

Hoàng đế Vạn An đưa mắt nhìn về phía các con mà lòng đau như cắt: tình phụ tử! Ngài đã phải nghẹn ngào lâu lắm mới cất tiếng phán:

– “Hỡi các con! Ta vì tổ quốc thần dân, vì tương lai của xứ Thần Châu và cũng vì không muốn các con cốt nhục phải tương tàn, nồi da xáo thịt, máu của quân binh chảy ra trên chiến địa vì lòng vị kỷ tham tàn nên ta phải dẹp tình thương riêng biệt đối với các con, và bắt buộc các con phải rời những tiểu quốc mà các con đang trấn giữ đến một nơi xa lạ nội trong ngày nay. Chiếu theo lệnh ta, các con không được mang theo cận tướng, quân sĩ và hộ vệ, các con chỉ được phép dẫn vợ các con thôi! Nếu các con không tuân lệnh, thì ta sẽ đem quân binh đi tróc nã chiếu theo luật khi quân phản quốc để trị tội. Vậy giờ đây các con hãy y lệnh về thu xếp và ra đi lập tức.”

Sau khi bái biệt phụ vương, mẫu hậu cùng triều thần văn võ, bảy vị hoàng tử ngậm ngùi dắt vợ  lên đường với nhiều tâm sự đau buồn nhắm phương nam trực chỉ.

Ngày  đi đêm nghĩ, thấm thoát mà đã vượt qua bao thành trì ngoại quốc. Đến một hôm kia, họ bị  lạc vào bãi sa mạc mênh mông và mặc dù đã cố gắng rất nhiều, nhưng không làm sao ra khỏi được. Để giải quyết vấn đề đói khát cào xé trong các tế bào, họ đề nghị phải hy sinh từng người để xé thịt nhau ăn. Người bị phanh thay xé thịt đầu tiên là vợ của vị hoàng tử thứ bảy. Trong bảy vị hoàng tử đó, đức hoàng tử Minh Dũng nhằm anh cả, Minh Dũng rất yêu thương vợ là nàng Lệ Hồ, nên thừa đêm dắt vợ trốn ra đi. Đến một nơi kia, vì quá đói khát, nàng Lệ Hồ không thể đi được nữa. Minh Dũng không ngần ngại trích lấy máu và lóc thịt mình cho vợ ăn uống. Đi thẳng thét đến đứng bóng, thì đến một nước kia.

Minh Dũng và vợ bán đồ nữ trang và tạo một ngôi nhà gần bờ sông và sống với những chuỗi ngày ly hương buồn tẻ. Đến một hôm kia, được nghe tiếng rên la dưới sông, Minh Dũng liền chạy ngay xuống bờ sông và bắt gặp một người cụt cả hai chân đang oằn oại khổ sở. Động lòng trắc ẩn, Minh Dũng liền đem lên nhà thuốc thang nuôi dưỡng tử tế.

Trong thời gian chung chạ với nhau, nàng Lệ Hồ và  tên cướp lén lút trao đổi ái ân. Cặp gian phu dâm phụ ấy sợ bể chuyện nên bàn tính giết Minh Dũng.

Thế  rồi một buổi sáng kia, nàng giả vờ đau nằm liệt giường liệt chiếu, rên la thảm thiết. Minh Dũng an ủi: thôi em đừng rên la nữa, để anh tìm thầy chạy thuốc cho em! Nàng Lệ Hồ lắc đầu và nói rằng:

– Số là khi chúng ta mắc nạn giữa sa mạc, em có  khấn với thần núi phù hộ cho chúng ta thoát nạn. Mà mãi đến bây giờ chúng ta vẫn chưa thiết lễ tạ ơn, nên chắc thần núi quở bắt em. Vậy xin phu quân đi cùng em đến núi gần đây để tạ ơn thánh thần thì chắc bệnh tình của em sẽ được thuyên giảm.

Vì  thương vợ, nên Minh Dũng nhận chịu chẳng nghi kỵ  chi cả.

Hôm sau, trên đỉnh núi, nàng Lệ Hồ giả bộ van vái xong, lén ra sau, rồi xuất kỳ bất ý xô Minh Dũng xuống hố. Nhưng Minh Dũng không chết được vì được người cứu giúp và trở về làm vua xứ Thần Châu sau khi vua cha băng hà. Ngài cho kiến thiết nhiều viện dưỡng lão, tế bần, hằng ngày đích thân ngài ngự trên lưng voi, đi quan sát quần thần thừa hành phận sự.

Nói qua nàng Lệ Hồ, sau khi xô chồng xuống núi, bèn trở về tự do ăn ở với tên tướng cướp đốn hèn. Một thời gian sau, nghe tin vua bố thí, nàng lập thức cõng tên cướp lần hồi trở vể  kinh đô Thần Châu.

Suốt quảng đường thiên lý, nhờ nàng khéo đóng trò  gạt gẫm dân chúng,  nên được no cơm ấm  áo. Một số người tưởng nàng là người vợ  hiền  thủy chung , thờ chồng trọn đạo, họ  rất cảm tình với nàng. Ngoài sự giúp đỡ vật thực áo quần họ còn cho nàng một cái thúng rồi khuyên nàng nên để chồng ngồi trên cái thúng rồi đội đi cho tiện hơn.

Một buổi sáng, cặp gian phu dâm phụ đã trở về đến kinh đô và được quan binh sắp chỗ ngồi thứ tự, chờ lệnh thiên tử quan sát rồi mới thí.

Trên lưng voi, đức vua Minh Dũng bỗng nhiên thất sắc vì mắt Ngài bắt gặp nàng Lệ Hồ cũng có mặt trong đám du thực. Ngài bàng hoàng như người trong mộng, tự nghĩ:

– Ta có thể lầm chăng? Không! Không!… Trăm ngàn lần không thể lầm được. Lấy lại bình tĩnh, đức vua lại gần và hỏi:

– Này nàng kia, người trong thúng là chi của nàng?

– Tâu đại vương, người trong thúng la chồng của kẻ  hạ thần.

Đức vua cố nén cơn phẫn nộ, Ngài phán:

– Nàng Lệ Hồ nàng hãy can đảm nhìn mặt ta xem có  phải ta là Minh Dũng chồng nàng chăng? Nàng là một người đàn bà dâm bôn phản bội. Nàng tưởng ta đã chết ư? Nàng đã lầm, người như ta lẽ nào chết một cách thê thảm và oan uổng như thế  được. Mà trái lại kẻ đau khổ chính là  nàng.

Tiếng đức vua tắt chìm trong u buồn thống thiết,và sau đó, người ta thấy quân binh bắt tướng cướp và nàng Lệ Hồ buộc dính vào nhau trên mối dây có đóng sắc lệnh cấm không ai được mở, và đuổi ra khỏi nước.

Vì  quá đau khổ, nào đói khát, nào nằm ngồi khó  khăn, lại thêm lương tâm cắn rứt, nên hai  kẻ khốn  cùng  ấy đã  kiệt  sức  và ngã gục  trên  nẻo đường  vô định  đầy  sương gió phủ phàng.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

trun que cu chi

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s