Keo này dính chặt hơn keo dán sắt


keo tien bac

Trong bộ chú giải Visuddhimagga có sách: trần cảnh như một thứ nhựa rất dẻo và rất dính. Mùa nắng nhựa ấy chảy ra dưới gốc cây, trông thấy như một miếng nhung đẹp.

Có một con khỉ lại gần, thấy nhựa tưởng là tấm nhung bèn ngồi lên, bị dính cứng vào nhựa. Khỉ chống hai tay để đứng lên, tay lại dính luôn, liền dùng hai chân chõi lên để đứng dậy, hai chân cũng bị dính. Khỉ tìm đủ cách để thoát thân nhưng vô hiệu quả, sau cùng khỉ dùng miệng để cắn mong gỡ nhựa thì cả mồm cũng bị dính luôn. Trước tình cảnh ấy ai là người thương xót cho con khỉ ấy.

Riêng con người không mắc phải nhựa ấy. Nhưng lại mắc một thứ nhựa càng dẻo càng dai càng dính chắc hơn các thứ nhựa khác là trần dục. Khi còn nhỏ ở trong gia đình thư thả, sau có vợ là bắt đầu dính, như khỉ dính cái mông, sau có con như khỉ dính hai tay, có tiền của cũng như khỉ mắc thêm hai chân, đến lúc có quyền cao chức trọng càng dính như khỉ mắc luôn cả cái mồm chỉ còn ngồi đó chịu chết thôi.

Thật ra tâm con người thường bị dính vào tài sắc, lợi danh khó mà gỡ cho ra được, chỉ do nhờ thiền định là phương pháp chữa và sửa lần. Không cho tâm si mê trong trần cảnh nữa.

thien dinh

Thuở xưa xứ Ấn Độ trước khi làm lễ hỏa táng người nhà dùng chỉ buộc hai tay, chân  và cổ. Không ai hiểu nghĩa ấy ra sao. Có người đến hỏi Đại Đức Kala, Ngài giải rằng:

  • Con là cái vòng buộc cổ, vợ là cái vòng buộc chân, của cải là cái vòng buộc tay. Vì thương con, nên không tu hành gì được chỉ lo kinh doanh để sự nghiệp lại cho con, mà quên mình già và chết. Cũng vì thương vợ nên ráng lo bôn tẩu để tìm chút danh vọng cho vợ được hãnh diện với chúng bạn, không nhớ rằng: những tội lỗi mà ta đã làm không ai chịu thế được. Vì thưong mến vợ con nên không thể đem tiền của ra giúp đỡ đồng bào, vì sợ hết tiền của cho vợ con dùng, vì vậy nên của như sợi giây cột tay.

keo vo con

Tục lệ nầy dùng để dạy người đời bằng cách gián tiếp rằng: con người khi đến chết vẫn còn phải bị cột chặt vào ba nơi là con, vợ, và của cải. Thật ra tâm người bao giờ cũng còn mến tiếc ba điều kể trên như sợi dây cột chặt lại không bao giờ giải thoát được.

bon su thich ca

Đức Thế Tôn dạy ta phải kính trọng thiền định nghĩa là phải cố chuyên trì hành theo không cho gián đoạn. Như kinh sách đã nói, thiền định là nấc thang thứ nhì (sau giới) để đi đến nơi giải thoát. Vậy một khi chúng ta biết đời là bể khổ nên cố gắng niệm Phật, đành rằng ta không thể giải thoát trong kiếp nầy, nhưng đó là duyên lành để trợ lực về sau vì là nhân mài dũa một phần nào của phiền não hiện tại.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

trun que cu chi

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s