Khi lòng đã tung cánh


long da tung canh

Trong kinh Pháp cú có tích cô Khương Ta Ra (Khujjuttarà) là thị nữ của hoàng hậu Samavati ở xứ Cổ Sơn Bi (Kosambi) được hoàng hậu và đức vua rất tin dùng, mỗi ngày đức vua giao cho cô tám đồng để mua hoa trang điểm cho Hoàng Hậu.

Ngày kia cô đến chỗ mua hoa, người bán hoa nói với cô:

  • Xin cô chịu khó đợi tôi một chú, vì hôm nay tôi có thỉnh Đức Từ Phụ của tôi đến để trai tăng, và Ngài sẽ thuyết pháp. Cô Khương Ta Ra sẵn lòng chờ đợi.

Vì tính hiếu kỳ cô cũng muốn ở lại để xem Đức Từ Phụ của anh chàng hàng hoa là ai, ra thế nào, và nghe ông ta sẽ thuyết những gì.

Sau khi nghe Đức Thế Tôn thuyết pháp cô Khương Ta Ra đắc quả Tu Đà Hườn chừng ấy cô rất ăn năn tội lỗi của cô làm hằng ngày, là ăn lời một nửa số tiền mua hoa cho Hoàng Hậu. Bữa đó, cô mua hết cả tám đồng hoa đem về cung.

Hoàng hậu thấy hoa nhiều hơn mọi bữa, mới phán hỏi:

  • Này Khương Ta Ra! Hôm nay có phải Hoàng thượng cho thêm tiền hay sao mà em mua được nhiều hoa như vậy?

Cô đáp:

  • Tâu Hoàng Hậu, không có ạ.
  • Vậy sao hoa được nhiều.
  • Tâu Hoàng hậu, những bữa trước tôi ăn lời hết một nửa.
  • Thế mà tại sao bữa nay em không ăn lời?
  • Tâu hoàng hậu, vì hôm nay tôi được nghe Pháp của Đức Từ Phụ Gotama và hiểu được pháp.

(Theo ý cô Khương Ta Ra nói hiểu pháp là được đắc quả tu đà hườn)

Hoàng hậu thấy thái độ của cô, thú nhận tội lỗi và rất trầm tĩnh dường như được no lòng với hương vị của Pháp bảo, nên không buồn phiền và rầy la cô chi hết, trở lại yêu cầu cô cho bà cùng được nếm hương vị cao quý ấy với.

Cô Khương Ta Ra tâu:

  • Tâu Hoàng Hậu! Pháp bảo là món ăn cao quý của tinh thần. Cách thức của người muốn nghe Pháp là phải hết sức kính trọng người thuyết.

Hoàng hậu mới nhường lại cho cô tất cả nước hoa của bà sắp dùng để tắm gội. Tất cả các trang sức của bà để trang điểm cho cô, lại nhường tọa vị của bà cho cô ngồi thuyết pháp còn tự Hoàng Hậu ngồi xuống đất cùng với các thị nữ khác chăm chú nghe.

Sau khi thời pháp dứt Hoàng Hậu Samavati và năm mươi người thị nữ đắc quả Tu đà hườn. Về sau Đức Thế Tôn để lời khen ngợi cô Khương Ta Ra là một tín nữ có tài thuyết pháp giỏi hơn các tín nữ khác trong Phật giáo.

Nghe Pháp, và hiểu được Pháp, mà cô Khương Ta Ra chỉ là một thị nữ tầm thường mà được Hoàng hậu kính nể, và được Đức Thế Tôn khen ngợi. Nghe nhiều học rộng đem hạnh phúc cho mình và cho người khác là như vậy.

Đó là về phần người tại gia và như lời Đức Thế Tôn đã dạy, dù nghe nhiều học rộng ở ngoài đời, dù đến bực nào đi nữa cũng hãy còn: Sanh, già, đau, chết, chỉ hiểu rõ con đường đạo mới giải thoát

Còn đối với hàng xuất gia, sự nghe nhiều học rộng lại đem nhiều lợi ích đến hàng Thiện Tín. Như câu chuyện Đức Nagasena chẳng hạn. Ngài là một Tỳ Khưu thông hiểu tam tạng, thuyết pháp cho một vị vua nghe, hay ho và sâu sắc đến nỗi pháp sư cùng thính pháp, cả hai đều đắc quả Tu Đà Hườn.

Vì thế nên nghe nhiều học rộng gọi là an lành. Nhờ đó mà ta diệt bỏ tâm hung ác xấu xa, kiếp này không ai chê kiếp sau được sanh về cõi an vui vậy.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

trun que cu chi

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s