Thà đi sau bầy Phượng còn hơn đi trước bầy Gà


bay ga

Ngài Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên là hai người bạn rất thân. Hai người cũng là con của trưởng giả ở gần thành Vương Xá.

Ngày nọ, trong thành Vương Xá có lễ, hai người rủ nhau đi xem cuộc lễ. Trước nhất đến xem hát. Ngày ấy như duyên lành nhắc nhở hai ông nên khi coi hát hai ông đều có tưởng nghĩ rằng.

  • Đời người không khác nào kép hát trong một vở tuồng, khi mang râu đội mão là vua chúa, có khi vợ chồng làm mẹ con, hoặc khi thù, khi bỏ râu mão, thì là anh kép hát, cuộc đời thay đổi như thế thì có gì vui đẹp.

Hai ông đồng lòng đi tu tìm giải thoát nhưng duyên lành chưa đến nên không gặp chánh pháp của Đức Thế Tôn. Hai ông mới học đạo với ông Sanjeyya. Vì nhờ thông minh nên học trong mấy ngày hai ông đều thông suốt hết lý đạo của ông Sanjeyya.

Hai ông thấy rằng đây không phải là con đường giải thoát nên mới cam kết nhau:

  • Hai ta chia nhau đi hai hướng nếu ai có duyên tìm được chánh pháp trước phải bảo cho nhau.

Thế rồi hai người, mỗi người đi một ngả… Khi ấy Đức Thế Tôn đã thành đạo và đã có sáu mươi mốt vị đại A La Hán. Đức Thế Tôn cho mỗi vị đi mỗi nơi để truyền chánh pháp.

Đại Đức Assaji là một trong năm vị Kiều Trần Như đi về thành Vương Xá. Ngài ở tại Trúc Lâm Tịnh Xá. Sáng ngày, Ngài đi khất thực cũng nhằm vào lúc Xá Lợi Phất cũng đi khất thực xong đến nơi thanh vắng thọ thực rồi mới vào chùa. May đâu trong lúc đang đi ông gặp Đại Đức Assaji giữa đường. Trông thấy tướng mạo trang nghiêm của Ngài Assaji ông phát tâm kính thành và nghĩ rằng:

  • Từ xưa nay ta chưa từng thấy bậc xuất gia nào có hạnh kiểm trang nghiêm như thế này, và cũng chưa từng có vị nào đắc quả A La Hán mà vị nầy có lẽ là một trong các vị A La Hán chăng? Vậy ta phải đi theo đến chỗ vị nầy để hỏi phép giải thoát. Nhưng vào giờ này lại nhằm giờ hóa trai của Ngài ta không nên làm bận Ngài phải đợi Ngài thọ thực xong sẽ hỏi.

Nghĩ thế ông cứ theo sau Đại Đức mãi. Khi đã khất thực vừa đủ Ngài Đại Đức tìm nơi vắng vẻ ngồi thọ thực. Ông Xá Lợi Phật biết ý lật đật lấy tọa cụ của ông mang theo trải ra cho Đại Đức ngồi, và lấy bầu nước đem dâng cúng, rồi ông ngồi hầu một bên.

Khi thọ thực xong, ông mới hỏi:

  • Bạch ngài, Ngài là vị Sa Môn, tướng hảo quang minh, vậy Ngài xuất gia với ai? Ai là

đấng tế độ Ngài? Ngài học đạo với ai? Ngài Assaji đáp:

  • Nầy đạo hữu! Ngài Đại sa môn giòng Thích Ca là thầy tế độ tôi. Tôi xuất gia với

Ngài, và học đạo với Ngài.

  • Bạch Ngài! Thầy của Ngài dạy Ngài những gì?

Ngài Assaji nghĩ thầm: Lẽ cố nhiên những người ngoại đạo thường hay chỉ trích Phật giáo, mà Xá Lợi Phất là người thông minh có tiếng, vậy ta phải nói pháp cao mới được. Nghĩ thế nên Ngài nói:

  • Nầy đạo hữu tôi cũng mới vừa xuất gia theo đức Phật, tôi không thể giảng lý đạo cho rõ được.
  • Bạch Đại Đức! Tôi tên la Upatissa (tên thật của Ngài Xá Lợi Phất) Ngài cứ tùy tiện thuyết nhiều ít cũng được.

Đại Đức thuyết một câu kệ, nghĩa tạm dịch như sau:

  • “Những pháp nào sinh lên đều do nhân, một khi nhân ấy diệt thì các pháp ấy cũng diệt theo. Đức giáo chủ đã thuyết như thế”.

Sự thật theo câu kệ này Ngài Assaji chỉ về ba điểm Điệu Đế, Ngài không nói về Đạo Đế, mà điều quan trọng nhất là Diệt Đế.

Ông Xá Lợi Phất chỉ nghe hai câu đều hiểu rõ chân lý đắc quả Tu Đà Hườn, ông nói:

  • Thôi Ngài Đại đức chừng nầy được rồi. Vậy Đấng Giáo Chủ của chúng ta Ngài ngự ở đâu?
  • Ngài ngự tại Trúc Lâm Tịnh Xá. Ông liền quay mặt về hướng ấy làm lễ. Rồi ông nói với Đại đức Assaji:
  • Tôi còn phải tìm người bạn tôi để chỉ chân lý cho bạn tôi.

Sau khi tìm được bạn, ông mới thuật lại những lời châu ngọc của Đại đức Assaji. Ông Mục Kiền Liên cũng đắc quả Tu Đà Hườn.

Cả hai ông rủ nhau đi khuyên ông thầy cũ là Sanjeyya, nhưng ông không nghe theo và lại hỏi:

  • Trong đời này người ta thông minh nhiều hay kẻ ngu dốt nhiều?
  • Thưa thầy, người thông minh ít.
  • Vậy hai ông đi theo Thầy Cồ Đàm đi, để kẻ ngu dốt cho ta.

Biết ông Sanjeyya không thể theo con đường chính nên hai ông đi đến Trúc Lâm tịnh xá. Năm trăm đệ tử của ông Sanjeyya đều đi theo hai ông.  Căm hờn vì mất hết đệ tử, và vì

lòng ngã mạn tự cao không chịu làm đệ tử người khác, mà ông Sanjeyya thổ huyết ra chết. Trường hợp của ông thật đúng như lời dạy: Người nhiều ngã mạn, thà làm đầu con cầy chớ không chịu làm đuôi con sư tử. Lại cũng có câu: “Thà là đi trước bầy gà hơn đi sau bầy phượng”.

Như Đức Phật đã dạy, sự nhẫn nại, hạnh kiểm để sửa dạy sự được thấy, được gặp các bậc Sa Môn và tính cách biện luận về Phật Pháp theo thời là bốn điều an lành cao thượng. Ông Sanjeyya thầy cũ của hai vị Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất vì thiếu bốn điều ấy và vì quá tự cao mà phải đi sai đường và bị mạng vong vậy.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

trun que cu chi

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s