Phóng sinh để làm gì?


phong sinh de lam gi

“Phóng sinh là để thực hiện tánh “nguyên đức” (tôi hiểu là đức của tự nhiên, ví như trong bài giảng trên núi của Chúa Giê-su (Hãy xem chim trời! Chúng không gieo, không gặt, không tom góp thực phẩm vào kho. Thế mà Cha của anh em trên trời cho chúng ăn. Và anh em không quý giá nhiều hơn chúng sao?). Nguyên đức thể hiện tính công bằng của tự nhiên. Biết nhưng cần không biết để thực hiện “nguyên đức”, ta hỏi Nguyên Đức là gì, Ngài nói với ta, không một âm thanh. Tôi tự hiểu: Nguyên Đức là cái đức nguyên vẹn, không khởi tâm câu nệ, không khởi tâm cầu báo đáp, không khởi tâm vụ lợi công đức (nghĩ rằng mình làm mình sẽ có phước). Nếu mong cầu công đức từ chuyện phóng sinh thì cái đức đó có thể được hiểu là công đức. Còn cái đức không hiểu được bằng tư duy nhân thường thì gọi là Nguyên Đức. Nguyên Đức này làm vạn vật sinh sôi, phát triển.

  1. Phóng sinh là nuôi dưỡng lòng từ, khi ta phóng sinh làm thức tỉnh lòng từ của kẻ khác, biết thương yêu sự sống, môi sinh. Nghĩa là yêu bầu trời mà ta sống. Ta từ đó mà nuôi dưỡng thiện căn, sống chan hòa, bao dung, độ lượng.

  2. Phóng sinh là bài học ân đền oán trả, cách đây 2407 năm, có một sự kiện một tên cướp đã giết chết cả nhà vị tham quan để lấy tiền cứu tế dân nghèo, nhưng lỡ giết cả những gia nhân vô tội. Khi bị hành hình thì một vị tiểu thần cầm một tờ sớ tâu xin: Nội dung ghi: Xin Ngài hãy khoan hồng: Ông ta là một người nhân nghĩa, có lẽ do oan trái nhiều đời mà trí tuệ con không hiểu nổi. Ngài ấy thương người, đã cõng tiểu thần đi tìm đại phu chữa bệnh khi bị ngã từ thân cây cao giữa rừng nhưng dương thọ của thần đã cạn. Lại không ngừng hành ác để cứu tế dân nghèo. Thiện – Ác thật khó đếm đong. Xin Ngài hãy cho con được hồi hướng công đức của mình để hóa giải phần nào tội trạng kia? (Bài học: Trong con mắt của kẻ chịu ơn thì bao giờ cũng có cái nhìn ưu ái và kính trọng ân nhân, họ sẽ tìm mọi cách để có thể báo đáp ân tình. Việc này không ai phải lo thay họ). Trong mắt kẻ thù thì ngược lại.

  3. Phóng sinh là bài học thần thông: Ví như khi người phạm trọng tội bị giam giữ trong ngục tối, chuẩn bị thi hành án, Chủ tịch Nước cho ân sá (Giấc mơ vẫn thường không tuân theo logic thời gian, sự kiện, biểu tượng). Lúc đó họ có hạnh phúc không? Khi chuẩn bị ra pháp trường, đao phủ sắp “trảm” bỗng cây đao gãy, trong sát-na thoát chết và được cứu thoát… thì đó là gì? Đó là phép màu, người nào làm được điều ấy nghĩa là họ đang ban phép màu, thần thông. Đối với chúng vật cũng vậy, khi ta cứu chúng, trong con mắt chúng ta là hàng bồ-tát, ta có phép thần thông. Bồ-tát luôn ban phát tình thương rộng khắp.

  4. Phóng sinh là bài học nhân đạo, sinh tồn: Một người cha sống bằng nghề đánh cá, hôm đó ông ta bắt được 10 con cá chuẩn bị xách giỏ về thì đứa con trai của ông ta lén bắt 3 con nhỏ hơn thả lại xuống ao. Hỏi nó vì sao, nó bảo: Con không biết. Con muốn chúng sống sót. Con muốn làm phước cho cha con. Hơn nữa, 3 con cá đó sẽ sinh sôi ra thật nhiều để cha con không thất nghiệp, đặng mà kiếm tiền nuôi chúng con. Phóng sinh là Nguyên Đức cho mình, là phước đức cho vật phóng sanh và là duy trì đời sống cho chính kẻ săn bắt. Giống như câu: lưới thưa thì không bao giờ sợ hết cá vậy.

  5. Mối quan hệ giữa người Hãm sinh và người Phóng sinh: Người hãm thì bắt, giam cầm để bán cho người phóng sinh, đó là bài học nhân duyên cho chúng vật. Chúng vật có nhân duyên sẽ gặp thiện căn cứu rỗi. Khi thả chúng đi, một số mắc bẫy trở lại, một số được tự do, đó lại là bài học của sự vô minh, nghiệp nợ của chúng sinh, nhưng không phải tất cả đều bị bắt trở lại. Cho đến chết, chúng vẫn có những bài học về Thiện và Ác. Huống chi, khi chúng bị bắt đi, bán đi rồi lại được bán lại phóng sinh (đa đoan). Nhưng tạo một cơ hội sống cho chúng hóa chẳng phải là tốt hơn không phóng sinh hay sao (!?). Nếu không phóng sinh, mạng của chúng vật chỉ dùng được một lần mà pháp duyên, thiện đạo của trời không cảm hóa được chúng. Cho nên khi oán thán con người, trong tộc của chúng vẫn không căm thù toàn thể: Bởi lẽ: “Vẫn có những người từ bi, hàng bồ-tát mang hình tướng của con người để ban bố phép lành đến chúng sinh” (Hãy liên tưởng đến chiến tranh: Khi Mỹ xâm lược Việt Nam nhưng chính nhân dân Mỹ lại lên tiếng phản đối).

  6. Phóng sinh phải có lòng từ bi và tầm quán chiếu: Vật phóng sinh của ta sống càng lâu, công đức càng viên mãn vì công đức đó được truyền trong (thủy giới) đối với loài ngư và truyền trên không giới (đối với loài điểu) và truyền trên địa giới (đối với thú, cầm, bò sát, côn trùng). Do đó, khi phóng sinh cho chúng phải phát tâm mong chúng được an toàn, kiếm chỗ an toàn cho chúng được tự do, biết có lưới chăng chờ bắt chúng thì trước mắt phải tìm cách an toàn cho chúng. Đó mới là Nguyên Đức, phép màu, không chỉ lo sinh mệnh của chúng mà còn lo cho tương lai của chúng. Nên phóng sinh phải có tâm sinh là như vậy. Đừng làm cho qua, đừng làm như một thủ tục.

Nguồn: adidaphat.jimdo.com

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s