Hận thù nhiều kiếp


han thu

Thời xa xưa ở làng nọ có một chàng thanh niên tên Xuân rất hiếu thảo. Chàng thương cha quý mẹ đến nỗi đã lớn tuổi vẫn không chịu lấy vợ. Khi cha qua đời chàng lại cương quyết hơn, nhất định ở vậy nuôi mẹ.

Bà mẹ này chiều con nhưng lại nghĩ đến cảnh trăm tuổi vắng khói hương thừa tự. Bà kín đáo chọn cho con một người vợ. Cũng lễ lạc đàng hoàng. Đến khi cậu Xuân biết được đó là lễ cưới vợ cho mình, cậu mới ngã người ra nhưng vì chữ hiếu cậu phải vui vẻ với cuộc tình duyên đó.

Vợ Xuân đã xinh đẹp lại là người đảm đang hiếu thảo thờ mẹ chồng, và yêu chồng rất mực. Làng xóm ai cũng khen và mẹ cậu Xuân cũng lấy làm sung sướng. Nhưng có một chuyện buồn nan giải là vợ Xuân không thể có con.

Nhận thấy cảnh của mình không khác trường hợp những cô ả: “Có chồng mà chẳng có con Như bông hoa nở trên non một mình”

Nàng đã thao thức nhiều đêm, xót cho thân phận mình và cũng thương cho nhà chồng phải cảnh tuyệt tự.

Thế rồi không bao lâu nàng tự ý đi cưới cho chồng một tiểu thiếp.

Cảnh gia đình không phải vì thêm người hay vì mối tình duy nhất kia phải chia sẻ mà kém đầm ấm. Công việc ai nấy làm, trật tự trong gia đình vẫn giữ mực như xưa. Nhưng rồi bỗng một hôm, một bóng mây đen bao phủ trên gia đình hòa thuận ấy.

Người vợ lẽ mang thai: Cảnh nhà vô tự mà sắp có con là chuyện phước, sao có thể là họa? Việc trước tiên là vợ lớn Xuân sanh buồn rầu chán nản. Nàng cảm thấy mình bị chồng và mẹ chồng bỏ rơi, vợ nhỏ khinh thường và nhất là một mai khi chết xuống cũng chẳng ai thắp cho nén hương hay viếng thăm phần mộ cô đơn.

Cảnh chồng nâng niu vợ nhỏ trước mặt nàng, những lời nói âu yếm lâu nay đã làm nàng vui sướng sao nay lại thành những lời khiêu khích mỉa mai cứ mỗi ngày mỗi chồng chất nỗi phiền muộn thêm trong lòng nàng.

Mãi cho đến một hôm…

Nàng không thể giữ được lòng nữa. Tình thương đạo đức trong lòng nàng lâu nay đã biến đi và máu ganh tỵ ghen ghét bừng bừng nổi lên. Nàng như thấy trước mắt cảnh cô đơn lạnh lẽo một mai khi nàng tiểu thiếp sinh ra bầy con nối nghiệp thì nàng sẽ không được ai thương yêu nữa. Thế nên nàng tìm cách triệt hạ những ai đã làm cho nàng đau khổ. Mà những ai đó là ai nếu không phải là nàng tiểu thiếp.

Từ ấy trở đi nàng sắp đặt một âm mưu rất sâu hiểm nhằm làm hại cho được nàng hai. Hằng ngày nàng giả bộ cư xử rất khéo léo: săn sóc người tiểu thiếp không khác mẹ nuôi con. Nàng làm đủ điều, từ nhỏ đến lớn, rất vừa lòng nàng tiểu thiếp. Mẹ chồng và chồng lại càng khen nàng hiếu thảo hơn trước.

Nàng hầu càng yêu chị nên chị em to nhỏ tâm sự nhau. Nàng không quên gởi gấm cho chị niềm vui sướng của mình khi một đứa bé ra đời.

Không ngờ câu nói chân thật ngây thơ này lại là luồng gió thổi ngọn lửa đang bừng cháy trong lòng chị cả.

Một hôm nhân dọn cơm cho em ăn, nàng cả lén trộn vào món ăn một gói thuốc trục thai mà nàng lặn lội đi mua ở một chốn xa.

Cơm vừa ăn vào, nàng bé cảm thấy đau bụng, và trong chốc lát chiếc bào thai bị trục ra ngoài…

Hy vọng của cả gia đình do họa bất ngờ này mà tiêu tan theo mây khói.

Nếp sống trong gia đình lại trở lại như xưa, cũng trên thuận dưới hòa, cũng tình chị em khắn khít như thuở nào.

Nàng cả sung sướng đã hại được một sinh mạng thì nàng hầu càng thêm hy vọng… Mong sao chóng có con để được bụng gia nương và nhất là để đáp tấm lòng quá ư quý hoá của chị cả. Nàng tự nói: dù là con ta, đứa bé vẫn gọi chị là đích mẫu kia mà!

Trời không phụ lòng kẻ mang hy vọng, sau đó không mấy lâu nàng lại mang thai lần nữa. Và cũng như lần trước, chỉ vài ba tháng sau thai  lại bị trục.

Nàng tiểu thiếp vô cùng đau khổ. Tâm linh như báo nàng chung quanh có người ám hại nên lần thứ ba mang thai, nàng giữ rất kín đáo, và đề phòng đủ cách. Tuy vậy người vợ lớn vẫn biết và làm đủ mọi cách cho người vợ nhỏ tin mình và khi thấy người vợ nhỏ đã tin mình rồi, bà lớn bèn tiến hành thực hiện âm mưu đã dự tính. Nàng chăm lo ăn uống cho người em và không quên mỗi lần rắc vào một ít thuốc phá thai.

Ngày lại ngày qua thuốc ngấm thai của bà bé bị phá. Tuy vậy nàng vẫn bị lời ăn tiếng nói ngọt ngào như mật đậm hơn trà của người chị huyễn hoặc nên không biết gì cả.

Lần này nàng lại mang thai nữa. Nhưng người chị không sớm biết ngay tự lúc nó hãy còn trong vài ba tháng vì bụng nàng hai không to như lần trước. Cho mãi đến lúc bào thai đã thành hình rồi vợ lớn mới bắt đầu trộn thuốc phá thai vào những món ăn ngon ngọt mà nàng đã thịnh soạn để “dâng” em.

Lần này thuốc ngấm lâu hơn cái thai già tháng nên cần một liều dược lớn. Nhưng đến lúc thuốc ngấm mà thai cũng vẫn cứ không ra làm cho cả mẹ và con đều bị chết.

Trong phút lâm chung, linh tính người em thấy rõ âm mưu thâm độc giết mẹ con mình của người vợ lớn.

Trước khi từ giã cõi đời, nỗi đau khổ và căm thù đã dâng tràn lên khóe mắt. Cắn răng, rớt nước mắt người vợ nhỏ quyết chí rửa thù trong những kiếp lai sinh.

Sau khi người vợ nhỏ chết đi, người chồng điều tra biết rõ sự thật bèn đánh đập hành hạ người vợ lớn, không bao lâu người này cũng chết.

Luật luân hồi vay trả trả vay, sau khi chết người vợ nhỏ sanh làm con mèo cái, còn người vợ lớn sanh làm con gà mái ở chung một nhà. Mỗi lần gà mái có con là mỗi lần mèo ta bắt ăn thịt và lần sau cùng giết luôn cả mẹ.

Kiếp thứ ba sau khi chết, gà sanh làm con beo cái, con mèo thì sanh làm nai cái. Mỗi khi con nai sanh con, thì beo ta tìm đến ăn thịt nai con và cuối cùng giết luôn cả mẹ.

Kiếp thứ tư, sau khi chết nai cái sanh làm hung thần, còn con beo thì sanh làm con gái của một gia đình giàu có.

Đến tuổi trưỏng thành cô gái về nhà chồng. Cứ mỗi lần cô này sinh nở là hung thần hóa làm người bạn đến thăm chơi để rồi thừa cơ chụp lấy hài nhi ăn thịt. Lần thứ hai tấn tuồng quái gỡ của hung thần và cảnh nát lòng của người mẹ cũng diễn ra như trước.

Người đàn bà đau khổ ấy đã gần như mất trí, khi biết mình thọ thai lần thứ ba. Gần ngày sinh nở người chồng đề nghị đưa vợ về sinh nở bên quê ngoại. Nói về hung thần vì đến phiên hầu nước chi đức Vessa Vanna là vị Chúa tể cai quản tất cả hung thần. Sau khi hết phiên hầu hung thần lập tức đến nhà người thù truyền kiếp của nó. Khi được biết người thù của mình đã về quê ngoại, nó liền bay vọt lên mây nương mình theo gió để tìm cho bằng được người thù không đội trời chung.

Nhắc lại người đàn bà nạn nhân của hung thần sau khi cùng chồng về quê sinh nở và dưỡng sức một thời gian. Bèn đưa nhau lên đường trở lại quê hương. Vợ chồng đi bộ gần đến Kỳ Viên Tịnh Xá thấy có ao nước trong mát bèn rủ nhau tắm rửa và nghỉ mệt. Người vợ tắm trước xong lên ẵm con cho người chồng tắm. Trong khi đang cho con bú nàng bỗng nhiên nghe tiếng gió từ xa đưa đến như cuồng phong bão tố.

Nhìn lên trời nàng thất kinh hồn vía: Vì vừa nhận ra hung thần. Không kịp chờ chồng tắm xong nàng la thất thanh: Nó đến kìa! Nó đến kìa! Rồi ôm con chạy thẳng vào Kỳ Viên Tịnh Xá, đem con để nằm dưới chân Đức Phật, và cầu xin Ngài cứu mạng cho con mình. Đức Phật đã thuật lại nguyên nhân của sự oán thù nhiều đời  và nhiều kiếp này và Ngài dạy phải lấy từ bi để trừ diệt oán thù. Kể từ nay trên nẻo luân hồi cả hai không còn trả vay vay trả nhau nữa.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s