Chín lời vàng ngọc của đức Xá Lợi Phất


xa loi phat

Có một Thầy Tỳ Khưu nhận uất tức Đức Xá Lợi Phất nên tìm chuyện phao vu cho đã giận.

Vào thời này đức Thế Tôn ngự tại Kỳ Viên Tịnh Xá. Khi ấy nhằm lúc ra hạ Đức Xá Lợi Phất muốn vào an nghỉ tham thiền ở rừng. Ngài vào hầu đức Thế Tôn xin phép lên rừng. Có rất nhiều vị Tỳ Khưu đến đưa ngài đi. Trong khi ngài tiếp các vị Tỳ Khưu có một vị Tỳ Khưu nhỏ tuổi, ngài không biết mặt và tên rõ nên ngài không kêu và nhắc nhở sự tu hành. Hơn nữa vì quá nhiều vị nên cũng không tiếp chuyện cho được đầy đủ mỗi vị. Thầy Tỳ Khưu đó nghĩ rằng:

  • Ông Xá Lợi Phất khi dễ ta quá không hỏi han gì đến ta cả. Thầy cột oan trái và kiếm kế phao vu cho ngài Đại Đức phải xin lỗi Thầy.

MỘT VỤ PHAO VU

Ngài Đại Đức đi ngang qua mặt Thầy, chéo y của ngài chạm nhằm Thầy. Được dịp may, Thầy đợi cho Đức Xá Lợi Phất ra khỏi chùa rồi vào hầu Phật và tố cáo rằng:

-Ngài Xá Lợi Phất ỷ mình là đại đệ tử Phật, khi ra đi còn bộp tai đệ tử thật là đau, mà Ngài cũng không xin lỗi đệ tử nữa.

Đức Thế Tôn không nói gì cả, cho các Thầy Tỳ Khưu ra gọi Đại Đức Xá Lợi Phất vào. Khi ấy Đại Đức Mục Kiền Liên và Đại Đức A Nan Đà nghĩ rằng:

-“Chắc Đức Phật biết rằng sư huynh ta không có đánh Thầy Tỳ Khưu này, nhưng Ngài muốn sư huynh ta nói lên sự thật”.

Hai vị Tỳ Khưu đi mở cửa chùa gọi Tăng Chúng vào nghe đại đức Xá Lợi Phất thú tội”. Khi Đại Đức Xá Lợi Phất vào đến đảnh lễ Đức Thế Tôn xong bèn ngồi nơi phải lẽ.

Đức Thế Tôn mới hỏi:

-Tại sao ngươi đánh Thầy Tỳ Khưu này ?

-Bạch Đức Thế Tôn: đệ tử ví xem thân này như mặt đất, như nước, như gió, như giẻ dơ, như người chiên Đà La, như bò bị rụng sừng, sự mang lấy cái thân này rất nặng nề cực nhọc, như con rắn mang cái xác nặng, sự sáng lập thân này như chén mỡ đặc.

Sau khi Đại đức Xá Lợi Phất ví ngài với chín điều ấy, quả địa cầu là vật vô tri giác mà cũng rung động như tỏ lòng kính phục đức từ bi và nhẫn nại của Ngài. Các Thầy Tỳ Khưu có mặt nơi ấy đều rơi lụy.

Riêng Thầy Tỳ Khưu phao vu ấy, lấy làm ăn năn hối hận việc mình đã làm, đến qùy dưới chân Đức Thế Tôn xin Ngài tha tội.

Đức Thế Tôn dạy Đại Đức Xá Lợi Phất thứ lỗi cho Thầy Tỳ Khưu ấy. Đại Đức Xá Lợi Phất quỳ xuống bạch rằng:

-Bạch Đức Thế Tôn! đệ tử vui lòng tha thứ tội lỗi cho Thầy Tỳ Khưu ấy, và xin Thầy vui lòng tha lỗi cho đệ tử nếu đệ tử có lỗi với Thầy.

Đức Thế Tôn dạy tiếp: tâm từ bi nhẫn nại, nhận lỗi của mình có thể dứt được lòng sân hận, căm thù của mình, mà trái lại kẻ thù ghét ta lại phục ta, hơn nữa ta là người làm gương cho những người tu Phật sau này.

ĐẤT NƯỚC LỬA ĐÂU BIẾT VUI BUỒN

Đại Đức Xá Lợi Phất tự ví ngài như mặt đất. Vì lẽ cố nhiên, người ta đem các thứ nước hoa thơm rưới trên mặt đất hoặc các thứ xe đi trên mặt đất, hay chúng ta đại tiểu tiện trên mặt đất, thì mặt đất cũng không vì lẽ được người rưới nước hoa mà vui hay bị người ta đại tiểu tiện mà buồn.

Ngài ví mình như nước, vì lẽ cố nhiên người có đem nước đi uống, tắm, hoặc rửa đồ dơ, nước ấy cũng không vui mà cũng chẳng buồn.

  • Ngài ví mình như lửa, lẽ cố nhiên người ta đem lửa đi cúng thờ (tục lệ xứ Ấn Độ khi xưa thờ thần lửa) lửa cũng không vui, nếu đem đi đốt tử thi thì lửa ấy cũng không buồn và không bao giờ lửa chọn vật để cháy nghĩa là vật gì cũng có thể cháy được hết.”
  • Ngài ví Ngài như hạng Chiên Đà La vì hạng này là hạng bị chê là đê hèn nhất ở xứ Ấn Độ trong thời ấy, ai muốn đánh, chưởi mắng nhiếc, thậm chí đến giết chết cũng vô tội.

Ý Ngài muốn nói rằng: ai làm gì Ngài, Ngài cũng cam chịu không buồn than gì cả. Trong khi Ngài ví Ngài như hạng người này, làm cho Thầy Tỳ Khưu phao vu cho Ngài lấy làm khổ tâm và rất cảm động.

  • Ngài ví mình như bò bị rụng sừng, vì loại bò bị rụng sừng nó rất sợ chạm phải vật cứng, nhất là sự gây chuyện với kẻ khác.
  • Ngài ví mình như con rắn mang cái xác nặng nề cực nhọc. Ý Ngài nói rằng: ngài mang lấy ngũ uẩn này rất nặng nề khổ sở Ngài không ham chuyện gây gổ kiện tụng nhau. Ngài chỉ mong sự giải thoát mà thôi, không vì cái thân đau khổ này mà đi tranh giành những gì với kẻ khác.
  • Ngài ví Ngài như chén mỡ đặc, ý Ngài muốn nói rằng: chén mỡ đặc không đụng vào đâu được. Trong chín điều này ý Ngài Xá Lợi Phất đều chỉ rằng: Ngài là người không thích sự tranh tụng gây gổ, ai muốn làm gì cũng được. Ngài không quyền cấm cản ai và cũng không chống lại với ai cả. Ngài chỉ biết sống từng ngày vì sự tu hành mà thôi. Nếu toàn thể chúng ta đều là người nghĩ như Ngài và nhìn lỗi mình mặc dù mình là người phải thì không bao giờ có sự gây gỗ, oán thù cột oan trái nhau.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s