Ba lần thoát chết


ba lan thoat chet

Ngày xưa có một phụ nữ hoang dâm vô độ. Dục tình nàng càng mạnh, nàng chê ghét chồng càng nhiều nên nàng thường nghĩ những phương sách hại chồng để tự do thỏa mãn tình dục. Nhưng đã nhiều lần, nàng chưa tìm ra phương cách làm thỏa mãn con người vô đạo ấy của nàng được. May đâu gặp lúc chồng có lệnh đi sứ nước láng giềng nàng quyết phen này tìm cách trừ được chồng. Nàng ngấm ngầm làm những viên thuốc độc rồi ra vẻ âu yếm nói với chồng:

  • “Thưa anh, nay anh đi xa, vợ chồng cách trở quan san không có em một bên, em sợ anh đi có lúc bị đói thiếu, em làm được năm trăm viên thuốc “hoan hỷ” gọi là chút quà tặng để tiễn anh lên đường. Khi nào đến biên cảnh nước ngoài anh hãy dùng.

Anh chồng tin lời vợ vui vẻ ra đi. Vừa đến biên giới anh chưa kịp đem ra ăn thì trời tối. Trong đêm thanh vắng, nằm nghỉ trong rừng, sợ thú dữ, nhà sứ giả mới trèo lên cây ẩn núp, trong lúc vội vã anh quên gói thuốc “hoan hỷ” dưới gốc cây. Ngay đêm ấy có năm trăm tên cướp vừa cướp được năm trăm con ngựa cùng rất nhiều của báu của Quốc vương nước kia về ngang qua cùng nghỉ lại dưới gốc cây. Suốt ngày đêm xông pha mệt nhọc về đến đấy đều đói, cả bọn vừa thấy gói thuốc “hoan hỷ” dưới gốc cây liền lấy chia nhau mỗi người ăn một viên, ăn xong trong chốt lát năm trăm người đều ngã lăn ra chết hết, vì thuốc độc quá mạnh.

ba lan thoat chet

Anh chàng sứ giả nhát gan không hay biết gì hết. Qua sáng hôm sau, anh ở trên cây xuống trông thấy bọn cướp chết hết dưới gốc cây, mới giả vờ đem tên bắn, đem đao chém vào những thây chết, rồi thu lấy ngựa, của báu, đi vội vào nước kia.

Nửa đường, anh gặp Quốc Vương cùng cả đoàn binh sĩ đang rần rộ kéo về hướng anh để truy nã những quân cướp đó.

Quốc vương nước kia hỏi:

  • Ông là người nước nào, ở đâu lại bắt được những ngựa này?
  • Tôi là người nước láng giềng , giữa đường gặp bọn cướp, biết là chúng vừa cướp của nhà vua, tôi với bọn này đánh chém nhau, cuối cùng tôi giết chết được cả năm trăm đứa ở dưới gốc cây. Do đó, tôi bắt được những con ngựa này cùng trân bảo, định đem đến nộp lại cho Quốc Vương. Nếu ngài không tin, xin ngài sai người thân tín đến tận chỗ xem có đúng không?

Quốc vương liền sai người đến xem, và thấy quả thực vậy. Quốc vương rất vui và ban khen chàng sứ giả đoạn rước luôn về kinh. Về đến kinh đô, quốc vương phong thưởng tước vị cao, tặng nhiều châu báu cho anh.

Các quan đại thần thấy anh ta là người tầm thường mà được ân huệ quá nhiều sinh lòng ghen tức bèn tâu:

  • Người kia là người xa lạ chưa đủ tin được, sao quốc vương vội ban cho hắn những ân sũng quá hậu. Quốc vương phong tước vụ cho hắn hơn cả các cựu thần dân công cứu nước xưa nay.

Anh ta đứng một bên nghe được liền thách:

  • Ai là người đủ sức mạnh có thể thử tài với tôi thì xin mời ra nơi bình nguyên, cùng tôi đấu một cuộc hơn thua.

Những cựu thần dân đều im lặng không ai dám lên tiếng đối địch cả.

NHỜ VẬN MAY GIẾT ĐƯỢC SƯ TỬ.

ba lan thoat chet

Sau đó không lâu, ở một nơi đồng ruộng nọ có một con sư tử rất dữ, chận đường bắt người, làm ngăn trở sự giao thông của quốc gia.

Nhân đó, các cựu thần bàn với nhau: Người kia tự cho mình là tay dũng kiệt không ai địch nỗi, nay nhân có họa sư tử này chúng ta tâu với đức vua sai người kia đi trừ khử, nếu giết được sư tử dữ, trừ hại cho nước, thì mới thực là kỳ tài. Bàn xong, vào tâu vua, vua ưng chịu chuẩn cấp binh khí cho người ấy đi.

Chàng sứ giả lại lần nữa lo sợ. Tuy nhiên không lẽ không tuân lệnh, anh nhận sắc chỉ rồi, ý chí cương quyết đi đến hang con sư tử. Đến nơi sư tử trông thấy liền kêu rống nhảy chồm tới trước. Anh hoảng kinh vội trèo lên cây, sư tử há  miệng ngẩng đầu toan tìm cách đớp mồi. Anh ta sợ hãi cuống lên, lúng túng làm kiếm rơi vào mồm sư tử. Sư tử bị cây kiếm đâm vào họng chết ngay.  Người ấy vui mừng ra về, tâu lên vua đã hoàn thành sứ mạng, vua càng yêu quý, nên gả công chúa cho và cả thần dân trong nước từ đấy ai ai cũng kính phục khen ngợi.

Chú  thích: Viên thuốc “hoan hỷ” của người vợ là chỉ vào “bất tịnh thí” (của bố thí trong sạch). Ông vua sai sứ giả là bậc “Thiện trí thức” đến Tu Đà hoàn, mạnh mẽ dứt được ngũ dục cùng các phiền não. Gặp quốc vương chỉ vào việc gặp được thánh hiền. Các cựu thần ghen tức chỉ  vào các ngoại đạo thấy bậc trí giả dứt được phiền não cùng ngũ dục sinh tâm  phỉ báng nói là không có sự ấy. Người kia khích các cựu thần, không ai địch cùng mình được là chỉ về phía ác ma, dứt phiền não, điều phục được ác ma, được phong thưởng đạo quả, không chấp trước, thường khiếp sợ là chỉ cho lẽ thường hay dùng yếu thế chế ngự mạnh vậy.

***

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO – Pháp Siêu – Nguyễn Thanh Dương

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s